Công giáo Việt Nam và văn hóa dân tộc

1. Công giáo Việt Nam, những mâu thuẫn và hội nhập văn hóa

1.1 Hội nhập văn hóa trước Công đồng Vatican II

Hội nhập văn hóa là một thuật ngữ chỉ mới được nhắc đến trong Giáo hội kể từ sau Công đồng Vatican II (1963-1965), nhưng tiến trình hội nhập văn hóa đã diễn ra từ rất sớm, chúng ta có thể tìm thấy những ghi chép về sự giao thoa giữa đức tin và văn hóa của “dân ngoại” trong Kinh Thánh. Một ví dụ rõ ràng và cụ thể là trong chương 15 của sách Công vụ Tông đồ, thánh sử Luca đã thuật lại chuyện Công đồng Giêrusalem cho phép dân ngoại ở Antiokia đón nhận đức tin mà không phải chịu phép cắt bì theo luật Môsê. Quyết định ấy đã mở ra cánh cửa cho việc truyền bá Tin Mừng một cách linh hoạt và rộng rãi trong suốt 2000 năm lịch sử tiếp theo.

Cha Léopold Michel Cadière 1869-1955.jpg (2.02 MB)
Cha Léopold Michel Cadière 1869-1955

Đến đầu thế kỷ thứ IV, khi Công giáo được hợp pháp hóa ở đế chế La Mã sau ba thế kỷ bách hại, những nét văn hóa lễ nghi của người La Mã đã được dần biến thành văn hóa Công giáo La Mã. Rồi sau đó, khi Tin Mừng được loan báo cho các dân tộc German, Norman, Celt… thì văn hóa bản địa của các dân tộc này cũng thẩm thấu vào đời sống phụng vụ, hình thành nên văn hóa Công giáo châu Âu.

Tuy nhiên, từ giữa thế kỷ XVI, dưới tác động của phong trào Kháng cách, Giáo hội có xu hướng khẳng định bản sắc của mình theo hướng phủ định những yếu tố ngoài Công giáo. Sau Công đồng Trent (1546-1563), Giáo hội bày tỏ thái độ “tôn trọng văn hóa địa phương của các xứ sở mới”, nhưng vẫn có phần khắt khe với những vấn đề liên quan đến đức tin và phụng vụ. Ở nước ta, do khác biệt lớn về thế giới quan và đời sống tâm linh mà những mâu thuẫn văn hóa giữa người Công giáo với người chưa đón nhận Tin Mừng ở Đàng Trong, Đàng Ngoài nảy sinh, rồi trở nên gay gắt. Những mâu thuẫn không được dung hòa, đối thoại, thấu hiểu đã dẫn đến sự phân biệt bên lương - bên giáo, khiến người tin vào Thiên Chúa phải tách khỏi làng xã, sống biệt lập nơi xóm đạo.

 

1.2 Hiểu “bên lương” và mâu thuẫn lương - giáo

Một nhà nghiên cứu là linh mục thuộc Hội Thừa sai Paris, cha Léopold Michel Cadière (1869-1955), khi nói về đời sống tâm linh của anh chị em lương dân, đã nhận định như thế này: “... Tâm thức tôn giáo thể hiện một cách mãnh liệt và chế ngự toàn thể cuộc sống con người. Tâm thức ấy... kết thành một mạng lưới chằng chịt qua các biểu hiện thực hành, khi hoành tráng lễ nghi ở đền đài miếu vũ công khai, khi thì âm thầm nhẹ nhàng giây lát bên gốc cây, hòn đá... Họ dâng hương hoa thơm ngát lên chư Phật rực rỡ tòa cao... nhưng cũng vái lạy trước những hình tượng mặt mày nhăn nhó, thờ hổ, thờ rắn... Ma thuật với những thực hành kỳ quái hoang dã ấy lại hòa trộn vào những hành vi tôn giáo cao cả nhất”.

Là người tiên phong trong ngành Việt Nam học với những quan sát sâu sắc và phân tích tinh vi, cha Cadière đã đóng góp nhiều công trình nghiên cứu được đánh giá cao, và nhiều người sử dụng như một tham chiếu đáng tin cậy cho những luận giải về văn hóa Việt Nam. Nhận định được trích dẫn ở trên cũng là một cơ sở đủ uy tín và xác thực để đi vào phân tích. Từ nhận định này, có thể nhìn ra căn nguyên của mâu thuẫn lương - giáo là sự trái ngược của hai thế giới quan trong cùng một đời sống tâm linh sôi nổi.

Thế giới quan là cách mà con người nhìn nhận và lý giải về vạn vật và xã hội xung quanh. Trong thế giới quan truyền thống của người Việt, các tôn giáo không tồn tại một cách độc lập mà được dung hợp thành một thể thống nhất, có Trời, có Phật, có tiên, có thần thánh địa phương, cửu huyền thất tổ, yêu ma quỷ quái, sinh vật huyền thoại… Để hiểu thế giới quan này, không thể dùng hệ tư tưởng của một tôn giáo hay tín ngưỡng duy nhất, tổng hòa của nhiều tôn giáo tín ngưỡng dân gian. Sự tổng hòa này được hình thành dựa trên quan điểm vạn vật hữu linh và lối tư dung hợp theo kiểu “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”. Chính vì thế mà trong đời sống tâm linh của người ngoài Công giáo, như thống kê của cha Cadière, không chỉ có “lễ nghi ở đền đài miếu vũ” còn những thực hành “bên gốc cây, hòn đá”. Họ không chỉ “dâng hương hoa thơm ngát lên chư Phật” còn “vái lạy trước những hình tượng mặt mày nhăn nhó”, thậm chí thờ cả những lực lượng tự nhiên như hổ, rắn, đá...

Trong khi đó, thế giới quan của cộng đồng Công giáo lại hình thành dựa trên niềm tin vào một Thiên Chúa duy nhất và chịu nhiều ảnh hưởng của Giáo luật. Trong thế giới quan ấy, chỉ có Thiên Chúa để thờ phượng (latrie) và các thánh để tôn kính (dulia). Theo đó, người đã được rửa tội không thể vừa đi nhà thờ (đi đạo), vừa tham dự các hoạt động văn hóa truyền thống như cúng đình, hầu đồng, nấu cháo lá đa, làm cơm cúng giỗ… Nghĩa là, họ hoàn toàn bị tách biệt khỏi các sinh hoạt tâm linh của làng xã nơi quê hương bản quán. Sự xa cách và khác biệt thế giới quan đã cản trở những đối thoại cần thiết, dẫn đến việc các sinh hoạt văn hóa mới hình thành trong cộng đồng Công giáo Việt Nam, được định hướng bởi đức tin và tưởng của các vị thừa sai châu Âu, trở nên dị biệt trong mắt lương dân.

Như đã nói, ở Việt Nam, “tâm thức tôn giáo thể hiện một cách mãnh liệt và chế ngự toàn thể cuộc sống con người”. Nghĩa là bất kể niềm tin, người Việt Nam nói chung thường có một đời sống tâm linh dồi dào và mãnh liệt. Mạch sống này không chỉ góp phần định hình thế giới quan, tác động đến suy nghĩ, chi phối hành vi của con người, còn tạo nên những thói quen, kiêng cữ, nghi thức, lễ hội, cuối cùng là định hình văn hóa. Dưới sự thúc đẩy của niềm tin và đời sống tâm linh sôi nổi, những khác biệt thiếu đối thoại trong quá khứ dần trở nên gay gắt rồi trở thành những hành động cực đoan, những tẩy chay, cô lập; những bắt bớ, bách hại; những hy sinh, tử đạo…

 (xin xem tiếp kỳ sau)

 KỲ PHONG

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.