Thứ Tư, 10 Tháng Mười Một, 2021 07:19

Chúa Kitô vẫn luôn mời gọi chúng ta lên đường

 

Tôi rất thích hình ảnh trong Kinh Thánh “đẹp thay bước chân người đi loan báo Tin Mừng” (x. Is 52,7-10). Ngày 24.10, đoàn của chúng tôi, sau 2 tháng đã kết thúc tốt đẹp và bình an đợt tình nguyện trong sự quan phòng đầy yêu thương của Chúa. Và hôm ấy cũng là ngày đặc biệt, Khánh nhật Truyền giáo.

 

Ngày lễ lại mở ra cho chúng tôi một nẻo đường phục vụ mới, lại thôi thúc mỗi người lên đường đến với những sứ vụ được trao nơi hội dòng. Sáng nay, tôi đọc sứ điệp Ngày Thế giới Truyền giáo của Ðức Thánh Cha Phanxicô năm 2021. Ngài đề cập hình ảnh của ngôn sứ Giêrêmia: “Ngôn sứ Giêrêmia miêu tả kinh nghiệm này là một trong những nhận thức sâu sắc về sự hiện diện năng động của Chúa trong lòng chúng ta, thúc đẩy chúng ta thực hiện sứ mạng, bất kể những hy sinh, hiểu lầm mà nó có thể mang lại” (x. Gr 20,7-9).

 

Ngay khi thành phố bước vào cao trào của dịch thì đã có hàng trăm tu sĩ lên đường tham gia phục vụ tuyến đầu. Vì sao phải liều mình như vậy? Có nhiều người còn cho rằng các tu sĩ tình nguyện là những người… bất thường, hoặc khờ dại. Tại sao họ không ở gia đình, ở cộng đoàn cho được an toàn mà phải dấn thân vào nơi có nhiều nguy cơ đến thế? Vì sao và vì sao? Có lẽ chỉ có một đáp án duy nhất là vì tình yêu Ðức Kitô thúc bách. Những tu sĩ đến với bệnh nhân Covid-19 đã cảm nghiệm được tình thương của Chúa, nhận thức được sự hiện diện của Chúa nơi những con người đang đau khổ, nên muốn lên đường như Chúa đã thôi thúc.

Các tu sĩ phục vụ trong những môi trường khác nhau, với những con người khác nhau, đặc biệt là những bệnh nhân đang nhiễm SARS-CoV-2. Chúng tôi đến với tha nhân bằng tất cả tình yêu thương qua những công việc phục vụ rất nhỏ bé: thay tã, thay khăn trải giường, cho bệnh nhân ăn, cắt tóc… Những công việc nhỏ bé, bình thường nhưng lại được làm với tình yêu to lớn. Chúng tôi mong nụ cười trên khuôn mặt bệnh nhân được tỏa rạng, mong niềm vui và bình an đến cho những người không quen biết. Anh chị em tu sĩ trở thành người thân của những người xa lạ. Như bài hát “Người Samaritanô nhân hậu”: “Ai là anh em của tôi. Ai là thân nhân của tôi?”.

Hơn bao giờ hết, lúc này, nơi những con người đang đau khổ, các tu sĩ nhận ra khuôn mặt của Ðức Giêsu đau khổ, cũng đang chờ để được cho một ly nước, một chén cơm, một lời an ủi, động viên… Ðại dịch đã tạm lắng xuống nhưng những con người đang đau khổ khi phải gánh chịu hậu quả của bệnh tật, nghèo đói, thất nghiệp vẫn đầy dẫy. Mỗi ngày, Chúa Kitô vẫn luôn mời gọi chúng ta lên đường để đến và chia sẻ với những người anh em đó. Vậy chúng ta có dám bước ra khỏi vòng an toàn của mình để đến với họ không? Khánh nhật Truyền giáo một lần nữa nhắc chúng ta nhớ đến sứ mạng mà Chúa đã trao cho mỗi người.

 

Nữ tu Rosa Hoàng Kim Anh, dòng Ðaminh Rosa Lima

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm