Thứ Ba, 02 Tháng Sáu, 2015 23:19

Còn đọng lại gì sau chuyến thăm của Hồng Y Tổng Trưởng Bộ loan báo Tin mừng

Chuyến thăm Giáo Hội Việt Nam vừa qua của ĐHY Fernando Filoni được đánh giá rất tốt đẹp :

- Ngài thăm 3 Tổng giáo phận Hà Nội, Huế, TPHCM và ba giáo phận Hưng Hóa, Đà Nẵng, Xuân Lộc; gặp gỡ Hội đồng Giám mục, linh mục, tu sĩ, chủng sinh, giáo dân. Đến đâu, ngài đều được đón tiếp nồng nhiệt, vui tươi, đông đảo. Về mặt giáo quyền thì như vậy là rất tuyệt vời !

- Ngài được Thủ tướng và một số vị cao cấp trong Đảng tiếp kiến; Ban Tôn giáo Chính phủ đón và tiễn ngài tại sân bay; báo chí, truyền hình, đài phát thanh trung ương và địa phương đăng tin. Chứng tỏ chính quyền nước ta trân trọng chuyến thăm này.

- Trả lời phỏng vấn của đài phát thanh Vatican, ĐHY không tiếc lời khen ngợi : “Giáo Hội tại Việt Nam là một Giáo Hội rất sinh động. Tôi đã gặp thấy... một Giáo Hội rất đẹp, rất khả ái và rất nhiệt thành” (Vietcatholic.net ngày 21.01.2015). “Đó thực là một Giáo Hội hết sức dấn thân, ngày qua ngày đáp ứng được những mong đợi, cả về mặt xã hội và nhân bản của đất nước” (Vietcatholic.net ngày 27.01.2015). ĐHY nhận xét như sau về các tín hữu : “Tôi nói rằng lòng quý mến của các tín hữu Việt Nam phần nào giống như sóng thần (tsunami). Trước hết, họ có một ý thức rất đặc biệt mình là Kitô hữu, một lòng đạo đức thật đáng khen và một lòng quý mến nồng nhiệt mà họ biểu lộ dào dạt một cách tự nhiên” (Vietcatholic.net ngày 27.01.2015).

- Đức cha Chủ tịch HĐGMVN, trong thư cám ơn gửi cho cộng đoàn dân Chúa ngày 28.01.2015,  cho biết : “ĐHY tỏ ý rất hài lòng và trân trọng cùng cảm mến đức tin sống động và dấn thân, trung thành và yêu mến đặc biệt của Dân Chúa tại Việt Nam đối với Hội Thánh”.

Đọc những tâm tình trên, chúng ta cảm thấy hãnh diện, sung sướng và mãn nguyện. Những lời đó thể hiện rất đúng tấm lòng của mọi thành phần dân Chúa tại các nơi ĐHY ghé thăm, dâng thánh lễ hay gặp gỡ...

Mục đích chuyến thăm của vị Tổng trưởng Bộ Loan Báo Tin Mừng tại một Giáo Hội truyền giáo - trực thuộc thẩm quyền của ngài - là để biết rõ tình hình của Giáo Hội đó, và cũng để khích lệ thăng tiến hơn nữa trong công cuộc rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô.

Nhìn vào hiện tình ở Việt Nam, đạo Công giáo đang phát triển nhiều mặt : các công trình tôn giáo đồ sộ vĩ đại được xây dựng; các hội dòng thuận lợi phát triển về nhân sự và cơ sở; việc chiêu sinh vào Chủng viện không còn bị hạn chế; việc phong chức, bổ nhiệm các linh mục dễ dàng…, tuy vẫn còn khó khăn ở một số nơi như Kontum, Hưng Hóa, và trong một số lãnh vực mà Giáo Hội Việt Nam vẫn chưa được quyền góp mặt như y tế, giáo dục, truyền thông, văn hóa…        

Trong bình tâm lặng lẽ, trước mặt Chúa, chúng ta thử suy nghĩ xem GHVN đã xứng với những lời khen ngợi trên, và được phép hãnh diện về những thành quả đạt được, trong sứ mạng loan báo Tin Mừng trên quê hương đất nước ? 

Chăm lo đời sống đức tin cho trẻ em vùng cao

Cha Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, trong bài “Nhìn lại sứ mạng truyền giáo trong 50 năm qua và hướng đến tương lai” (nguồn : www.catholic.org.tw/vntaiwan/09news/9news246.htm), đã cho rằng “hiệu quả ấy chưa cao như lòng mong ước”, bằng cách so sánh những số liệu thống kê do Hội đồng Giám mục Việt Nam cung cấp.  Dưới đây là một vài nhận định :

a. Tỷ lệ người Công giáo so với dân số cả nước xem ra không tăng mà lại suy giảm1  !

b. Số người theo đạo không tương xứng với số nhân sự lo việc truyền giáo. Nếu cộng số linh mục, tu sĩ nam nữ, chủng sinh và giáo lý viên trong cả nước hay trong một giáo phận, ta sẽ thấy kết quả này là khá nhỏ bé2 . Nhiều giáo phận có số người theo đạo rất thấp3 . Vậy ai là người loan báo Tin Mừng? Các linh mục, tu sĩ có bao giờ suy nghĩ về hiệu quả truyền giáo và thay đổi cách thức truyền giáo không ? Giáo dân có tích cực tham gia vào công cuộc này không ?

c. Nhìn vào Giáo Hội Tin Lành ở Việt Nam4 , hay nhìn sang Giáo Hội Hàn Quốc, ta phải ngạc nhiên đến thán phục sự tăng trưởng của họ5 . Cùng trong một đất nước, hay trong một khu vực, có những điểm tương đồng về lịch sử, văn hóa, nếp sống, nhất là niềm tin Kitô, vậy mà ta với họ khác nhau một trời một vực.

Dĩ nhiên con số thống kê chưa hẳn nói lên tất cả, và không nên dựa vào con số để lượng giá. Cha Sơn nhận định : “Quả thực, chúng tôi luôn trân trọng mọi hoạt động tông đồ, và hiểu rằng giá trị thực sự của hoạt động loan báo Tin Mừng nằm ở sự lượng định hay phán quyết của Thiên Chúa chứ không phải của con người. Dù cả một đời không rửa tội được một ai, nhưng nhà truyền giáo vẫn được đánh giá rất cao vì sự hiện diện tích cực, hiền lành, nhân ái của người ấy trong một cộng đồng xa lạ, vì những nỗ lực rao giảng Tin Mừng của người ấy thấm nhập vào xã hội, vào nền văn hóa của dân tộc…, và cuối cùng chỉ có Thiên Chúa mới nhìn thấu hết những gì nhà truyền giáo ấy thực hiện và thưởng công cho người đó”.

Nhận định thực trạng không phải để ngã lòng hay bi quan, mà để chấn chỉnh và thăng tiến. Công cuộc loan báo Tin Mừng luôn có những thách đố cho mọi thời và mọi nơi. ĐTC Phanxicô trong tông huấn Niềm vui của Tin Mừng mời gọi Giáo Hội phải “hoán cải mục vụ”, duyệt xét lại điều gì chưa đúng, và đổi mới cách nghĩ cách làm. Sau đây là một số điểm chúng ta cần xem xét lại và định hướng cho đúng :

Người dân tộc ở vùng cao theo đạo còn rất thấp

- Trước hết, vẫn là quyết tâm không ngừng thực thi sứ mệnh Chúa giao : “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,19-20). Vững tin rằng trong sứ vụ truyền giáo, Chúa luôn hiện diện, đồng hành và nâng đỡ Giáo Hội.

- Thứ hai, đáp ứng lệnh lên đường của Đức Thánh Cha Phanxicô. Ngài lặp lại nhiều lần rằng Giáo Hội phải đứng dậy, mở cửa, ra đi, đến với mọi người mọi nơi, nhất là ở vùng ngoại biên. Vùng ngoại biên không chỉ hiểu về địa lý, là những miền xa xôi hẻo lánh, nơi quả thật người ta còn ít biết về Chúa, mà còn hiểu theo nghĩa bóng, là cạnh chúng ta, giữa thị thành đô hội, vẫn có những người ở bên lề Kitô giáo, không biết hoặc thờ ơ với Đức Kitô.    

- Thứ ba, chúng ta còn loay hoay dồn nhiều công sức vào việc xây dựng cơ sở vật chất, tổ chức những cuộc lễ hoành tráng, tốn phí nhiều, trong khi việc xây dựng và củng cố các đền thờ tâm hồn vẫn còn bị lơ là. Nhân lực, vật lực dành cho việc xây cất và tổ chức lễ lạt thì nhiều, mà dành cho việc loan báo Tin Mừng thì quá ít.

- Thứ bốn, người giáo dân Việt Nam vẫn còn thụ động, lo giữ đạo phần mình, mà không mạnh dạn dấn thân cho việc loan báo Tin Mừng như anh em Tin Lành và Công giáo Hàn Quốc đang làm. Truyền giáo là bổn phận của mọi tín hữu, chứ không phải của riêng ai. Chúng ta cần học hỏi sự hăng say nhiệt tình, tận dụng mọi cơ hội để rao giảng Đức Kitô, dù bị chống đối, khước từ. Bản chất của Tin Mừng là phải được loan báo. Một người có niềm vui thì khó mà giữ kín, thế nào cũng phải nói ra, chia sẻ cho người khác biết. Vậy, nhận biết Tin Mừng mà giữ riêng cho mình là ích kỷ, thiếu trách nhiệm.

- Thứ năm, ta dễ trương khẩu hiệu “Hãy đi loan báo Tin Mừng”, rồi chẳng làm gì hết ! Phải có kế hoạch thực tiễn cho việc truyền giáo. Giáo Hội Hàn Quốc, chẳng hạn, đề ra phương cách : Mỗi tín hữu kết thân với một người ngoài Công giáo; mỗi gia đình có đạo kết nghĩa với một gia đình lương dân, để qua sự tiếp xúc thân tình, chia sẻ vui buồn, giới thiệu Chúa cho họ. Nhờ vậy mà Giáo Hội Hàn Quốc tăng trưởng mạnh.

- Thứ sáu, hiểu biết phải đi đôi với việc làm. Để loan báo Tin Mừng, người tín hữu cần hiểu biết và xác tín vào Tin Mừng, mới có thể giới thiệu cho người khác. Một điều hiển nhiên là nhiều người Công giáo chẳng biết Tin Mừng, hoặc biết sơ sài, thậm chí hiểu sai, thì làm sao mà loan báo được. Nhiều gia đình cái gì cũng có, mà cuốn Tin Mừng thì lại không. 

- Thứ bảy, Hội đồng Giám Mục Việt Nam trong Thư Mục Vụ 2015 nhắc nhở rằng việc tân-phúc-âm hóa đi đôi với việc học hỏi giáo lý. Nhiều nơi đã có những cố gắng trong việc trang bị kiến thức đạo cho thanh thiếu niên. Tuy nhiên, số người không nắm vững giáo lý còn nhiều lắm.

ĐGM ANPHONG NGUYỄN HỮU LONG
Giám mục Phụ tá Hưng Hóa - Chủ tịch UBLBTM/HĐGMVN

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm