Thứ Năm, 14 Tháng Tư, 2016 15:44

Người tôi tớ được sai đi

ĐÌNH QUÝ

Tám năm sau ngày chịu chức, cha FX. Nguyễn Đức Nhật – dòng Saledieng Don Bosco đã mạnh dạn ra đi phục vụ nơi miền đất châu Phi xa xôi. Cho đến nay, hành trình ấy vẫn chưa dừng lại

Đáp lại ơn gọi

Ngày còn học phổ thông, nhiều lần chứng kiến cảnh đau đớn do bệnh tật của người dì, cha Nhật ao ước sau này lớn lên sẽ trở thành bác sĩ để cứu người. Tốt nghiệp lớp 12, cha đạt loại giỏi và là một trong hai học sinh có kết quả cao nhất trường. Đó là một niềm khích lệ lớn lao để cha theo đuổi ước mơ thuở bé, tiếc rằng kỳ thi Đại học Y năm đó kết quả không như ý muốn. Tuy nhiên, cha lại nhận được học bổng vào trường Trung học Y tế TƯ 3 nên đã vừa học, vừa dành thời gian ôn luyện để thi vào năm sau.  

Cha FX. Nguyễn Đức Nhật

Vừa mới lên Sài Gòn trọ học, cha “bị” một số bạn trẻ ở giáo xứ Thánh Khang, quận Thủ Đức rủ  tham gia sinh hoạt vào các hoạt động dành cho giới trẻ tại đây. Không ngờ, từ đó lại khởi đầu con đường dấn thân của cha. Thấy cậu thiếu niên bề ngoài thánh thiện, bên trong ngoan hiền, có tố chất của một tu sĩ nên nhiều người, trong đó có người dì là một nữ tu dòng Đa Minh Rosa Lima khuyến khích cậu thử tìm hiểu ơn gọi. Ban đầu chỉ xem đó như là một “thử thách” mới, tuy nhiên, càng đi sâu tìm hiểu một số dòng, cha càng cảm nhận “Tình yêu Giêsu” từ trong đáy lòng. Nhất là khi đến với dòng Don Bosco, cha bị tinh thần của dòng chinh phục hoàn toàn. Từ đó, chàng sinh viên trẻ ngày đêm chuyên tâm ôn luyện để thi vào ngành kỹ thuật nhằm sau này phục vụ cho giới trẻ như tinh thần của vị sáng lập dòng... Tình yêu với nghề vẫn còn, nhưng nay được gác lại để phục vụ cho một tình yêu lớn hơn nhiều - Tình yêu Giêsu.

Đang học năm thứ hai ĐH Sư phạm Kỹ thuật, cha được nhận vào nhà tập. Bởi khi đó cha đã lớn tuổi, nếu học xong sẽ quá tuổi giới hạn của nhà dòng. Trước hai con đường : ở lại tiếp tục học, hoặc theo ơn gọi khiến cha suy nghĩ rất nhiều. Sau cùng chàng trai FX. Nguyễn Đức Nhật quyết định tiếp tục theo đuổi ơn gọi vì lúc bấy giơ, “Tình yêu Giêsu” lớn hơn mọi thứ.

Dâng thánh lễ cho một cộng đoàn ở Tanzania

Vốn là người thích dấn thân, có “máu” khám phá, chẳng ngại va chạm nên trong thời gian ở Nhà dòng, cha có dịp gặp gỡ và được một số cha bề trên nước ngoài chịu trách nhiệm về ơn gọi truyền giáo khích lệ đi phục vụ ở những quốc gia khác. Dòng Don Bosco vốn luôn chú trọng mảng này nên từ trước đó, khi còn tìm hiểu, từ trong suy nghĩ của chàng dự tu trẻ đã có ý hướng “đi ra”. Đến thời gian học Triết, một lần nữa được các bề trên mời gọi, thầy Nhật xác định: “Là ý muốn của Chúa thì bản thân không thể chối từ”. Tuy nhiên, sau đó, cha được dòng cử qua du học ở Phillippines. Trong thời gian 6 năm ở đây, cha mới viết thư cho cha Bề trên Cả và bày tỏ mong muốn của bản thân. Liền sau đó được ngài chấp nhận.

Người thầy trong vòng vây của học trò

Khi về Việt Nam chịu chức linh mục năm 2008, cha được bài sai sang làm việc ở Phi châu. Sau khi sang Italia nhận Thánh giá Truyền giáo, cha phục vụ ở đất nước Sudan. 

Những tháng ngày hạnh phúc

Trước khi lên đường sang châu Phi, dù đã đọc nhiều tài liệu nói về vùng đất còn rất nhiều khó khăn, bất ổn về chính trị nên đã chuẩn bị tâm lý vững vàng, nhưng khi vừa đặt chân đến Khartoum, thủ đô Sudan, cảm giác đầu tiên thoáng qua của vị linh mục trẻ là sợ hãi, xen với đó là sự ngột ngạt bởi khí hậu quá nóng, mọi thứ đều xa lạ. “Lúc mới làm việc với người da đen tôi rất sợ, vì tính tình người ở đây khá nóng nảy, rất dễ xảy ra xung đột. Trong khi bản thân thì chưa biết gì về ngôn ngữ và văn hóa của họ”, cha kể.

Ngoài công việc ở trường, hằng ngày cha đều dâng lễ và ban bí tích cho người địa phương

Tại đây, cha làm quản lý một trường kỹ thuật với khoảng 500 học sinh và toàn bộ giáo viên trong trường. Do trường nằm trong lãnh thổ của người Hồi giáo nên các hoạt động chỉ gói gọn trong trường học, không được làm mục vụ và giảng dạy niềm tin Công giáo. Vị linh mục dạn dày nắng gió nhớ lại: “Bản thân ra sức làm việc, luôn chu toàn ổn thỏa nhưng không khi nào nhận được một lời khích lệ hay động viên, do đó nhiều khi không tránh khỏi cảm giác buồn tủi. Những khi đó chỉ biết nhìn lên Thánh Giá Chúa chịu đóng đinh, lấy đó làm gương sáng và hạnh phúc nội tâm, cùng nguồn động lực để bản thân bước tiếp…”. Khó chồng thêm khó khi hầu như tháng nào cha cũng dính phải căn bệnh Malaria hoặc Typhoid (sốt rét và thương hàn), những loại bệnh phổ biến ở châu Phi, hơn nữa, đồ ăn khác nhiều so với Việt Nam, nhiều dầu mỡ và rất ít rau xanh. Bên cạnh đó còn là sự bất đồng về ngôn ngữ.

Khó khăn là vậy nhưng chưa bao giờ cha nghĩ mình sẽ trở về Việt Nam mà ngược lại, từ sâu thẳm bên trong, cha luôn tự nhủ phải có ý chí để tiếp tục công việc và con đường đã chọn. Rồi cha nghĩ, không thể làm chứng tá cho Chúa qua lời nói thì làm chứng qua cách sống bản thân. Khi không được nhìn nhận, cha lại ra sức làm việc nhiều hơn, yêu thương, tạo tất cả điều kiện cho học sinh và hết mình nâng đỡ các giáo viên trong mọi hoàn cảnh. Nhờ đó, tình cảm quý mến giữa người bản địa với ông thầy da vàng ngày một thêm bền chặt. Từ bị dè dặt, lâu dần cha đã có sự bao bọc của anh chị em và học sinh chung quanh. Chính họ là người tìm mọi cách cho cha gia hạn visa để tiếp tục ở lại làm việc. Những khi ai đó có những ý xấu, cũng lại họ là người báo tin và chở che giúp cha vượt qua sóng gió.  

Và đi thăm người dân, để hiểu về cuộc sống của họ hơn

Sau sáu năm làm việc ở Sudan, do trục trặc về giấy tờ nên cha không được gia hạn visa nữa. Lúc bấy giờ, tình yêu với mảnh đất và con người nơi đây đã trở nên quá lớn nên cha xin Bề trên không về Việt Nam mà tiếp tục ở lại. Bề trên đã gởi cha sang một vùng quê nghèo ở đất nước Tanzania kế cận. Ở đây, cộng đoàn Don Bosco lo cho một trường cấp 2 với khoảng 1.200 em học sinh, trong đó có gần 800 em nội trú. Cha lãnh nhiệm vụ đào tạo cho các giáo viên và dạy các em môn Kinh Thánh cùng kỹ năng học tập. Trái với Sudan, Tanzania tình hình chính trị ổn định, môi trường làm việc đa số là giáo dân và học sinh là người Công giáo, nên cha có cơ hội để làm mục vụ.

Ngoài công việc tại trường, hằng ngày cha đều đi dâng lễ và ban các bí tích cho người dân địa phương ở các nhà nguyện trong vùng, cũng như thỉnh thoảng đến thăm gia đình họ. Để thuận tiện trong việc mục vụ cũng như hiểu rõ hơn về con người và mảnh đất nơi mình đang làm việc, sáng lên lớp, tối đến cha Nhật tự mày mò đèn sách học thêm ngôn ngữ địa phương. Cha xác định : “Muốn phục vụ họ cách chu toàn nhất, phải nắm bắt và am hiểu được văn hóa bản địa”.

Một giờ vui chơi thể thao với các thanh niên trong vùng

Tám năm ở Phi châu, về Việt Nam mới chỉ ít lần, nhưng sau vài ba ngày thăm gia đình, thăm cộng đoàn, cha lại tất bật lên đường trở lại, vì ở đó còn bộn bề công việc và nhất là còn nhiều người đang cần đến sự hiện diện của cha, bởi với cha :“Bao lâu ở đây họ còn cần sự phục vụ của mình, và với ơn Chúa, nếu sức khỏe cho phép thì sẽ tiếp tục ở lại”.

ĐÌNH QUÝ

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm