Thứ Ba, 17 Tháng Tám, 2021 06:08

Nhật ký tu sĩ từ bệnh viện Covid-19: “Con mắc làm mà quên không kịp khóc!”

 

LTS: Thầy Giuse Lương Thanh Tùng, dòng Chúa Cứu Thế, đang phục vụ tại Bệnh viện Dã chiến số 12 (TP Thủ Đức). Mỗi ngày, thầy chứng kiến biết bao câu chuyện nao lòng xảy ra trong bệnh viện. Thầy ghi nhận và chia sẻ với Công giáo và Dân tộc.

 

 

Các bác sĩ và tình nguyện viên ở đây được chia sẻ niềm vui sướng, hạnh phúc với các bệnh nhân hồi phục. Nhưng cũng có biết bao giọt nước mắt lặng thầm của những người tuyến đầu chống dịch khi nghe tin người thân yêu trong gia đình vĩnh viễn ra đi mà không thể về gặp mặt lần cuối và thắp nén nhang tiễn đưa. Tôi xin viết lại những dòng tâm sự, trải lòng của một người bạn là bác sĩ đang phục vụ các bệnh nhân Covid-19 nơi bệnh viện dã chiến. Hiệp thông trong đức tin và hy vọng, chúng ta hãy cầu nguyện cho các y bác sĩ, tình nguyện viên đang vất vả hy sinh phục vụ bệnh nhân và cầu nguyện cho những anh chị em đã qua đời vì dịch bệnh. Trong nước mắt xin hòa lời khẩn cầu…

“Ngày con đi làm ở Sài Gòn, cả gia đình ở quê.

Ngày công ty gia đình ở quê bị đóng cửa, công việc ở bệnh viện dã chiến còn ngổn ngang, con chỉ kịp dặn dò gia đình cẩn thận sức khoẻ.

Ngày có người F0 trong gia đình, con chỉ kịp nhắn những thứ cần thiết mang đi cách ly về cho gia đình, dặn người nhà nhớ mua cho đầy đủ; xong lại quay cuồng liên hệ ôxy, liên hệ chuyển viện cho các bệnh nhân trở nặng.

Ngày cả nhà đi cách ly, ba mẹ nội ngoại F0, F1, con chỉ kịp nhắn tin nhờ sắp xếp chỗ ở, đặt mua trên mạng thêm mấy chai thuốc, rồi lại quay cuồng lên danh sách lấy PCR, xét nghiệm nhanh cho những bệnh nhân trên này.

Ngày nhận tin người nhà chuyển nặng, phải thở máy, con nhắn tin cho người nhà phải lạc quan, giữ kỹ sức khoẻ. Lúc đó mới hỏi người này người kia tình hình, tiên lượng chuyển viện, tìm bệnh viện tỉnh khác có máy lọc máu… xong lại loay hoay giải quyết bệnh nhân ra viện trên này, xử lý phòng trống, giường trống để nhận bệnh nhân mới.

Ngày nay, nhận được tin nhắn buồn của gia đình - cậu và dì không qua khỏi, con chỉ biết dặn dò vài câu, báo cho gia đình mấy quy trình uỷ quyền xử lý của bệnh viện, vì cả nhà trong khu cách ly hết rồi, xong con ẩn thông báo của điện thoại, tiếp tục ngày trực, giải quyết nhận bệnh, cấp cứu, chuyển viện.

Con mắc làm mà quên không kịp khóc...!”.

 

Jos. Lương Tùng, CSsR (ghi)

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm