Thứ Ba, 12 Tháng Mười, 2021 13:28

Tâm tình tu sĩ phục vụ bệnh nhân Covid-19: Bệnh viện trong nỗi nhớ

Hai tháng dấn thân phục vụ tại Bệnh viện Hồi sức Covid-19 là khoảng thời gian để lại trong lòng các tu sĩ thiện nguyện nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Nơi đó được ví như ngôi nhà thứ 2 của các tình nguyện viên. Sau khi kết thúc thời gian phục vụ và về cách ly, nghỉ ngơi bên Chúa tại tu hội Bác ái Cao Thái, mặc dù không còn được kề cận bên cạnh chăm sóc cho các bệnh nhân, nhưng họ vẫn luôn hiện diện trong nỗi nhớ của các tu sĩ thiện nguyện.

Sơ Thu Hà nhớ lại ngày đầu tiên làm quen với môi trường mới, công việc mới trong Bệnh viện Hồi sức Covid-19: “Ngày đầu tiên mình cảm thấy rất lo lắng nhưng sau khoảng 2 ngày làm việc thì lại có cảm nhận khác là đồng cảm với các bệnh nhân hơn. Khi có một bệnh nhân qua đời thì dù đang bận công việc mình cũng ngừng lại đọc kinh cho họ. Khi có một bệnh nhân khỏe lại, mình cảm thấy vui như đó chính là người thân của mình vậy. Trong lòng mình cũng cảm thấy rất thán phục các y bác sĩ. Ai cũng tận tình, chu đáo, nhẹ nhàng đối với bệnh nhân. Mình cảm tạ Chúa đã an bài để mình được đến làm việc ở khoa cấp cứu của bệnh viện. Nơi đây, mình cảm nhận được tình thân, tình đồng đội với tất cả mọi người. Dù phải mặc đồ bảo hộ bít bùng, khẩu trang che kín mặt nhưng chỉ cần qua ánh mắt là mọi người có thể cảm nhận được sự quan tâm dành cho nhau. Về cộng đoàn Bác ái Cao Thái cách ly, mỗi ngày mình đều hướng nhìn về bệnh viện để cầu nguyện cho các bệnh nhân mau bình phục, cho các y bác sĩ được bình an, mạnh khỏe và cầu xin cho dịch bệnh sớm chấm dứt để mọi người có thể trở về với gia đình. Mình còn có một cuộc hẹn mong sớm được thực hiện là đến thăm các y bác sĩ tại bệnh viện nhân dân Gia Định. Nơi ấy mọi người có thể trao cho nhau nụ cười rạng ngời bằng cả khuôn mặt chứ không chỉ qua ánh mắt”.

60 ngày dấn thân phục vụ trong bệnh viện không phải là khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng không quá ngắn. Anh chị em tu sĩ thiện nguyện đã quen với guồng quay công việc, và trở nên thân thiết với bệnh nhân hơn. Vì thế, khi phải tạm dừng, chia tay với bệnh viện đã để lại trong lòng các tu sĩ nhiều sự tiếc nuối và cả day dứt. Sơ Maria tâm tình: “Sau 2 tháng dốc sức với đội ngũ y bác sĩ và các bệnh nhân chống chọi với dịch bệnh là khoảng thời gian phù hợp để cơ thể được chút nghỉ ngơi và cũng vì những công việc riêng mà mình phải trở về cộng đoàn. Giây phút chia tay, mình vẫn cảm thấy băn khoăn day dứt vì bệnh nhân vẫn còn đó, vẫn còn những tình nguyện viên âm thầm ở lại. Mình chỉ muốn trở về khi tất cả mọi người cùng về, khi chúng ta hoàn toàn khống chế dịch và giải thể Bệnh viện Hồi sức Covid-19. Nhưng dù muốn vậy thì mình cũng phải để lại những gì còn dang dở. Tuy mình dừng lại, nhưng nhiều tu sĩ vẫn nhiệt thành ở lại, nhiều tu sĩ trẻ vẫn tiếp tục lên đường, đến bệnh viện thay mình chăm sóc cho anh chị em bệnh nhân. Xin tạ ơn Chúa sau 2 tháng với không ít lần cảm thấy lo lắng vì bất an trước nguy cơ lây nhiễm thì hôm nay mình vẫn bình an trở về”.

Yêu thương là cho đi, nhưng chính khi mình cho đi thì mình lại nhận được nhiều là cảm nhận của sơ Thu Nguyệt khi hết mình phục vụ tha nhân: “Nhìn bề ngoài cứ tưởng là chúng mình cho đi nhưng thật ra là chúng mình lãnh nhận còn nhiều hơn điều mình cho đi. Vào bệnh viện, chúng mình có thêm nhiều bạn mới, tuy không cùng tôn giáo nhưng cùng một ý hướng. Chúng mình có thêm nhiều ông bà, cha mẹ, anh chị em là những bệnh nhân. Chúng mình coi họ như người thân. Quãng thời gian phục vụ có nhiều niềm vui lẫn nỗi buồn. Vui vì những bệnh nhân được khỏi bệnh về nhà, buồn vì có những bệnh nhân dù chỉ được gặp họ một lần rồi vĩnh viễn không thấy nữa. Hình ảnh những bác sĩ, điều dưỡng đọng lại trong mỗi người chúng mình niềm tri ân, vì những ngày đầu bước vào môi trường làm việc đầy nguy hiểm, bỡ ngỡ thì chúng mình đã được họ hướng dẫn rất tận tình. Thật ra thời gian phục vụ này giúp chúng mình sống thật hơn với Tin Mừng Chúa mời gọi, là sống bác ái yêu thương. Mình nhớ lại một đoạn sách đã được đọc: Để cuộc sống của chúng ta trở nên tuyệt vời, chúng ta cần tình yêu tính anh hùng. Nếu chúng ta nhìn vào Chúa Giêsu chịu đóng đinh, chúng ta tìm thấy cả tình yêu thương vô bờ bến và lòng can đảm hiến mạng sống mình đến cùng chứ không nửa vời”.

Thời gian cách ly là thời gian các tu sĩ thiện nguyện nghỉ dưỡng bên Chúa, và không quên nhớ đến các bệnh nhân, các anh chị em tình nguyện viên và các y bác sĩ vẫn đang còn ở lại chăm sóc cho bệnh nhân Covid-19. Nay mọi người đã trở về cộng đoàn, dòng tu của mình. Những tháng ngày đã qua đem lại cho tất cả các tu sĩ thiện nguyện một bài học mà không học ở nơi nào được, đó là bài học thực tế về lòng “Mến Chúa, yêu người”. Xin tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.

Tu sĩ Antôn Chung Chí Tâm, dòng La San

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm