Thứ Hai, 07 Tháng Chín, 2015 15:42

Đường nào ta đang đi

Những ngày cuối năm, người ta thường sửa sang, dọn dẹp con đường trước nhà mình, sao cho sạch đẹp. Đó là con đường địa lý, con đường vật chất, con đường hữu hình.

Còn có một con đường khác thuộc về tâm hồn, ẩn khuất trong cõi vô hình. Nó càng cần được ta xem lại, sửa sang lại. Bởi vì chính con đường đó sẽ đón ơn Chúa ngày đầu Xuân.

Có nhiều cách dọn dẹp con đường thiêng liêng đó. Như cầu nguyện, tĩnh tâm, sám hối, làm việc từ thiện, thực thi các việc hiếu thảo, tình nghĩa trong các tương quan mà mình có bổn phận.

 

Ở đây, tôi xin nhắc đến một việc thiết tưởng rất nên làm. Đó là nhân dịp cuối năm, ta hãy nhìn kỹ xem : Đời ta đang đi trên con đường nào ?

Trên thực tế, có nhiều con đường đang thu hút các cuộc đời. Còn chúng ta, những người sống Lời Chúa phải đi con đường nào ?

Thưa : Con đường Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu là đường

Chúa Giêsu khẳng định : “Chính Thầy là con đường, là sự thực và là sự sống” (Ga 14,6).

Đặc tính của con đường Chúa Giêsu là :

- Vâng phục thực thi thánh ý Chúa Cha một cách khiêm nhường.

 - Yêu thương phục vụ nhân loại một cách khiêm nhường.

Khiêm nhường nói đây là chấp nhận nhiều thứ khổ đau suốt đời, để minh chứng cho tình yêu cứu độ dẫn tới phục sinh.

Chúa Giêsu đã báo trước về chính Người : “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Lc 9,22).

Lời Chúa Giêsu nói trên đây về chính mình chỉ là một chi tiết về cuộc đời của Người. Còn toàn thể cuộc đời ấy là một chuỗi dài những hy sinh cao cả.

Hãy liếc qua chuỗi dài yêu thương phục vụ trọn đời Người. Từ hang đá Belem nghèo khổ, cuộc đi trốn âm thầm sang Ai Cập, 30 năm lam lũ ở Nagiarét, 3 năm đi rao giảng với bao cực nhọc, sau cùng đến Núi Sọ, để bị treo lên thập giá một cách nhục nhã.

Tất cả đều vì vâng phục ý Chúa Cha. Tất cả đều để minh chứng Thiên Chúa là Tình Yêu. Tất cả đều để cứu rỗi nhân loại.

Cuộc đời đó của Chúa Cứu thế chính là con đường, mà Người dạy các môn đệ Người hãy bước vào, hãy cùng đi.

Chúa Giêsu phán : “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Thầy.

“Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai liều mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.

“Vì người nào được cả thế giới mà phải đánh mất chính mình hay là thiệt thân, thì nào có lợi gì” (Lc 9,23-25).

Các tông đồ đi theo con đường Chúa Giêsu

Những đòi hỏi trên đây rất rõ ràng. Các môn đệ Chúa đã đi vào con đường đó không ? Thưa các ngài đã đi đến tận cùng. Chúng ta có thể nhìn thấy cuộc hành trình yêu thương phục vụ của các ngài qua bài ca bác ái dưới đây của thánh Phaolô tông đồ :

“Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. ... Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến” (1 Cr 13,4-13).

Các tông đồ của Chúa Giêsu xưa đã đi trên con đường yêu thương phục vụ của Chúa Giêsu như thế đó.

Hội Thánh mọi thời đi theo con đường Chúa Giêsu

Còn sau thời các tông đồ thì sao ?

Thưa, tuy nhiều nơi lòng đạo ngả mạnh về phía đền thờ hơn về phía con người. Nhưng nói chung, các tín hữu vẫn cố gắng sống tinh thần yêu thương phục vụ một cách tin tưởng, theo kinh Tám mối phúc Chúa đã dạy :“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, Vì Nước Trời là của họ. Phúc thay ai hiền lành, Vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. Phúc thay ai sầu khổ, Vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an. Phúc thay ai khát khao nên người công chính, Vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng. Phúc thay ai xót thương người, Vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, Vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. Phúc thay ai xây dựng hòa bình, Vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, Vì Nước Trời là của họ (Mt 5,3-10).

Trên đây là những nét lớn của con đường Chúa Giêsu, mà ngày đầu Xuân hay nhắc tới.

Hiện nay, nhiều người vẫn trung thành với nội dung của con đường đó. Đang khi nhiều người chỉ theo con đường đó một cách hình thức.

Tại Việt Nam hôm nay

Còn người Công giáo tại Việt Nam hôm nay thì sao ?

Mong mỗi người hãy tự xét mình xem : Lúc này mình đang thực sự đi trên con đường nào ?

Tôi thấy các phong trào văn minh đủ thứ đang phân hóa đồng bào. Bên cạnh một số người còn giữ được tâm lý quân bình, tôi thấy đang xuất hiện ba loại người sau đây :

Loại người rất gắn bó với quá khứ, nghi ngờ hiện tại và tương lai.

Loại người sống hết mình với hiện tại, dứt lìa quá khứ, bất cần tương lai.

Loại người sống như ảo tưởng với tương lai đầy hứa hẹn, quên hẳn quá khứ, hững hờ với hiện tại.

Nếu trong Hội Thánh cũng như thế, thì quả là đáng buồn. Bởi vì Con Đường Chúa Giêsu phải được liên tục từ quá khứ, với hiện tại và hướng về tương lai. Tất cả đều mang dấu ấn yêu thương phục vụ một cách khiêm nhường

Mong dấu ấn ấy được tỏa sáng từ chính bản thân người môn đệ Chúa.

Mẩu tin vắn sau đây là một chứng từ thuyết phục :

Sau sự kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng viếng thăm Tòa Thánh Vatican, tôi được may mắn gặp Thủ tướng qua điện đàm trực tiếp. Trong cuộc điện đàm, tôi được biết : Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã để lại nơi Thủ tướng một cảm tình thiêng liêng tốt đẹp, do con người của Đức Giáo hoàng toát ra một vẻ đẹp đạo đức, nhã nhặn, hiền từ, chân tu, cao thượng.

Tôi coi đây là một chứng từ rất đáng suy nghĩ về con đường Chúa Giêsu. Đức Giáo hoàng đã giới thiệu con đường đó bằng thái độ, cách sống của Ngài hơn là bằng lý thuyết.

Còn chúng ta thì sao?

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm