Thứ Tư, 29 Tháng Bảy, 2015 10:17

Tâm sự về một hướng đi của đời sống đức tin

1. Năm Đức Tin kêu gọi tôi nhìn lại hướng đi của đời sống đức tin nơi tôi.

Từ thuở nhỏ, cha mẹ tôi đã mớm cho tôi một hướng đi cho cuộc đời của tôi. Hướng đó là: Phải làm hết sức để cứu mình và cứu những người khác cũng nghèo khổ như mình và còn nghèo khổ hơn mình.

Càng lớn lên tôi càng thấy rõ, việc cứu khổ càng trở thành hướng đi của đời tôi. Hướng đó làm nên ý nghĩa cuộc đời. Nạn đói và những năm chiến tranh tàn khốc nhiều khi thúc đẩy tôi hãy lo cứu khổ cho người khác hơn là lo cứu khổ cho mình.

Tôi thấy rất nhiều đồng bào xung quanh tôi hồi đó cũng cảm nghĩ như vậy.

2. Tôi được may mắn sống trong bầu khí đức tin rất sớm. Bầu khí đức tin của gia đình được tiếp nối với bầu khí đức tin của giáo xứ, rồi của các chủng viện. Những bầu khí đức tin ấy đã cho phép tôi hấp thụ được một sự sống linh thiêng và mãnh liệt. Sự sống này đã làm cho hướng đi cứu khổ của đời tôi trở thành linh thiêng hơn và mãnh liệt hơn. Sự trở thành đó được thực hiện từ từ nhờ sự tôi được gặp gỡ Chúa Giêsu.

 

3. Khi gặp gỡ Chúa Giêsu, tôi được Người cho thấy dung mạo của Người sáng chói tình thương cứu độ. Người đến để cứu tôi và giúp tôi cứu những người khác. Càng được người cho gần gũi, tôi càng thấy Người chính là con đường cứu độ. Từ đó, tôi thấy con đường cứu độ của tôi không nằm trong các văn kiện, mà là ở chính Đức Giêsu Kitô.

Con đường ấy ở trong tôi. Con đường ấy là một Đấng thiêng liêng, sống động. Người dẫn tôi đi bằng cách Người đồng hành với tôi.

Người in con đường cứu độ của Người vào trái tim tôi, bằng cách người cho trái tim tôi biết đau cái đau của người khác. Người cho tôi nhìn người khác bằng con mắt của trái tim thương xót của Người.

Người in con đường cứu độ của Người vào trí khôn tôi bằng việc Người soi sáng cho tôi, biết cố gắng áp dụng tình thương cứu độ vào từng trường hợp cụ thể, sao cho đúng thời, đúng nơi, đúng người, đúng cách, theo thánh ý Chúa.

Người in con đường cứu độ của Người vào lòng muốn của tôi, bằng việc dạy cho tôi phải cân nhắc các lựa chọn, dưới sự soi sáng của Chúa Thánh Thần và trong sự hiệp thông với Hội Thánh.

Điều quan trọng là tôi phải khiêm tốn đón nhận Người.

4. Khi con đường cứu độ chính là Đức Giêsu Kitô, thì không những tôi gặp được con đường đó trong tôi, mà tôi cũng gặp được con đường đó trong Hội Thánh, và cả nơi các người thiện chí. Chúa kêu gọi công việc cứu độ trong mọi lịch sử cách này hay cách khác. Điều quan trọng nên để ý là người ta có nghe tiếng gọi của Chúa không ?

Nghe được tiếng Chúa kêu gọi, đã là chuyện không dễ. Quyết tâm vâng theo tiếng Chúa gọi lại càng là chuyện không dễ chút nào.

5. Chúa Giêsu là con đường cứu độ. Người hay nhắc cho tôi thế này:

“Con hãy đi về với Cha trên trời. Trên chuyến đi này, con phải biết đón nhận ơn Chúa cứu con. Không những thế, con còn phải cùng với Chúa cứu những người khác. Cứu bằng một tình yêu thương chấp nhận hy sinh, như tình yêu thương của Đấng Cứu Thế. Hướng đi của đời con phải là như vậy. Hướng đi của cuộc sống đức tin nơi con càng phải là như thế”.

6. Khởi đầu năm Đức Tin, khi nhìn lại quãng đường dài đã qua, với tinh thần sám hối, tôi xin thú nhận là tôi đã có nhiều thiếu sót và lỗi lầm.

Một trong những lỗi lầm thiếu sót, mà tôi cho là cần phải chấn chỉnh một cách quyết liệt, đó là tinh thần cầu nguyện và tỉnh thức.

Tôi thấy đời tôi chỉ có giá trị thực sự, khi biết đón nhận ơn Chúa cứu tôi và cùng với Chúa Giêsu tôi cố gắng cứu người khác khỏi vòng vây sự ác, để họ được tự do đi về với Cha trên trời. Tôi thấy hướng đi của đời sống đức tin nơi tôi như thế là đã rõ.

Nhận thức đó giúp tôi phải cố gắng trở thành khiêm nhường trong tay Chúa. Để được như thế, tôi phải thực hiện hai việc quan trọng này: một là tôi phải rất gần gũi với Chúa, hai là tôi phải đi tới con người, nhất là những người khổ đau, nghèo túng.

7. Tới đây, tôi nhớ lại một sự việc đã xảy ra cho tôi cách đây gần ba chục năm. Chiều hôm đó, tôi làm phép Thêm Sức ở Kiên Lương. Thánh lễ được cử hành sốt sắng, long trọng, với rất đông tín hữu xa gần. Lễ tan, sau bữa tối, tôi ngồi nghỉ trên bậc thềm nhà thờ. Tôi thấy đàng xa có một người co ro giấu mình ở một góc sân thánh đường. Đó là một người ăn xin. Họ ngồi thinh lặng, như đợi chờ và cũng như van xin. Tôi đang tư lự, thì một giáo dân tiến lại, nhỏ nhẹ nói với tôi: “Thưa Đức Cha, biết đâu người ăn xin đó chính là Chúa Giêsu”. Tôi đi đến người ăn xin đó. Ngồi xuống bên cạnh ông, tôi lắng nghe. Chỉ vài phút sau, tôi hiểu được sứ điệp Chúa gởi cho tôi qua ông ăn mày vô danh đáng kính ấy.

Bỗng chốc, tôi nhận ra là: Tôi không phải chỉ tiến lên bàn thờ Chúa, mà còn phải đi xuống những con người nghèo khổ. Người nghèo khổ là một địa chỉ quan trọng, Chúa đợi chờ tôi ở đó. Đời tôi chỉ có ý nghĩa khi cùng đồng hành với Chúa đi xuống những con người đau khổ.

8. Đi lên bàn thờ là việc tôi thấy không khó. Nhưng đi xuống con người nghèo khó, tôi thấy đó là việc khó. Nhất là đi xuống để ở lại bên họ, chia sẻ với họ, và tìm cách cứu họ.

Theo thiển ý của tôi, người nghèo khổ nên được hiểu là những người thiếu thốn khổ đau về bất cứ phương diện nào. Cứu họ là việc làm rất khó khăn, nhiều khi cực kỳ phức tạp. Tôi biết mình yếu đuối, có quá nhiều giới hạn. Nên tôi thường lo cứu người bằng cách sống như hạt lúa gieo vào lòng đất (x. Ga 12,24). Tôi thấy nhiều người đã làm gương cho tôi như thế. Gương sáng đó đang xuất hiện nơi nhiều tâm hồn bé mọn. Hướng đi của đời họ được sáng lên như những hy vọng có sức cứu độ. Ai cũng có thể bắt chước được gương sáng của họ ít là phần nào.

Nếu đúng là như vậy, thì Năm Đức Tin sẽ là dịp, để tôi cảm tạ Chúa cách đặt biệt. Bởi vì Chúa đã dùng đức tin Chúa ban mà cứu tôi không biết bao lần. Tôi cũng sẽ cảm tạ Chúa, vì Chúa cũng cứu biết bao người nhờ đức tin.

Riêng tôi, tôi xác tín điều này: Những gì tôi cho là tốt đẹp nhất và tưởng là dễ thực hiện, đều không thực hiện được, nếu không có ơn Chúa giúp. Vì thế, tôi hết lòng trông cậy ở lòng thương xót Chúa. xin Chúa dùng chính sự yếu đuối của tôi để làm chứng cho đức tin. Thực vậy, chính nhờ đức tin, mà tôi không ngã lòng thất vọng về những yếu đuối của tôi. Chính nhờ đức tin, mà tôi được can đảm đến gần Chúa để dâng cho Người những của lễ rất yếu đuối hèn mọn của tôi.

Đến muôn đời, con cảm tạ ơn Chúa.

                         Long Xuyên, ngày 15 tháng 10 năm 2012

 

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm