Thứ Tư, 22 Tháng Bảy, 2015 13:47

Tháng hoa, học đạo đức từ những bông hoa tầm thường

1.Càng về già, tôi càng được Đức Mẹ thương dạy dỗ. Để thích hợp với tuổi già của tôi, xem ra Đức Mẹ muốn dạy tôi những bài học dễ hiểu từ những cảnh vật thông thường. Cảnh vật gần gũi, mà Đức Mẹ dẫn tôi vào, để dạy tôi trong tháng hoa này, là những bông hoa tầm thường.

Trước phòng tôi, có những mảnh đất nhỏ, những hàng rào nhỏ và những chậu cây. Hoa nở hầu như quanh năm. Hầu hết là những hoa tầm thường, như hoa giấy, hoa xương rồng, hoa mười giờ, hoa cau, hoa sống đời. Có những hoa rất nhỏ không tên, mọc từ những cây nhỏ lách ra trong những khe của sân ximăng bị nứt.

 

2.Khi chăm chú nhìn ngắm những bông hoa tầm thường đó, nhiều lúc tôi cảm thấy như những hoa đó có hồn.

Bởi vì tôi nhận thấy như các hoa bé nhỏ đó nhìn tôi. Cái nhìn của hoa rất thanh thản, rất yêu thương. Lặng lẽ, nhưng gửi gắm bao nhiêu điều sâu thẳm. Kín đáo, nhưng trao tặng bao giá trị thiêng liêng.

Điều mà các hoa đó đã gây ấn tượng nhất nơi tôi, đó là nghị lực vượt qua. Không thiếu nắng gắt, mưa tuôn gió bão, khói bụi. Nhưng các hoa bé nhỏ đó đã vượt qua một cách âm thầm khiêm tốn.

Phải nói là những hoa bình thường đó rất đẹp. Mỗi thứ có vẻ đẹp riêng. Chúng sống bên nhau, mà không hại nhau, trái lại chúng như giúp nhau đẹp thêm.

Những hoa bình thường đó, đôi khi sống chung với những cỏ dại, giữa những đống rác. Nhưng chúng vẫn đẹp. Hơn nữa, cảnh sống chung đó tự nó nói lên một chút gì là cảm thương và chia sẻ.

Có những buổi chiều, tôi thăm lại những bông hoa ban sáng, khi thấy một số hoa bắt đầu tàn héo, tôi như nghe được tiếng giã từ hân hoan: “Sứ vụ đã chu toàn”. Tôi hiểu sứ vụ của những hoa đó là làm đẹp cho môi trường. Làm đẹp như thế là làm lợi cho con người. Tuổi hoa tuy vắn, nhưng sứ vụ của hoa được chu toàn tốt đẹp.

 

3.Từ những bông hoa tầm thường đó, Đức Mẹ đã dạy tôi những bài học cao quý, cần áp dụng trong cuộc sống.

Trước hết, tôi áp dụng những gì tôi đã học được trên đây vào sự tiếp cận với những người khác. Những người khác, mà tôi thường gặp, phần đông là những người bình thường, như các bà mẹ quê, các người quét dọn, các người nông dân, các người nghèo khổ.

Đàng sau những dáng vẻ bề ngoài coi chẳng có gì hấp dẫn, nhiều người trong họ đúng là những tấm gương đạo đức.

Bên kia những cái thấy được coi như tầm thường, nhiều người trong họ đúng là những tâm hồn cao thượng.

Cái đẹp nơi họ là những giá trị ở trong trái tim họ. Những giá trị cao đẹp đó đã được Chúa Giêsu nói đến trong “bài giảng trên núi” (Mt 5,1-12). Đó là:

Tâm  hồn nghèo khó,

Tâm hồn hiền lành,

Tâm hồn vui chịu thử thách, 

Tâm hồn khát khao sự công chính,

Tâm hồn xót thương kẻ khác,

Tâm hồn trong sạch,

Tâm hồn xây dựng hòa bình,

 Tâm hồn vui chịu bách hại vì sống công chính.

Cái đẹp nơi họ là lối sống đạo và những thái độ đạo đức.

4. Đức Mẹ cho tôi thấy, hồi xưa khi Đức Mẹ sống ở thế gian này, Đức Mẹ cũng đã sống vất vả như một người lao động bình thường. Dân làng, xóm ngõ cũng đã nhìn Đức Mẹ như một người tín hữu giữ luật đạo đời một cách bình thường. Cả trong cuộc tử nạn của Chúa Giêsu, Đức Mẹ cũng đã im lặng và khóc lóc như một người yếu đuối bình thường. Nhưng bây giờ, thì ai cũng rõ: Đàng sau dáng vẻ bình thường đó của Đức Mẹ, có cả một công trình thánh thiện tuyệt vời của Thiên Chúa.

Từ những bài học trên đây, tôi nhớ lại những kỷ niệm về một số cuộc đời. Những cuộc đời đó phải nói là đầy những khổ đau, những bất hạnh, những mất mát. Coi như đời họ là một chuỗi dài những cái chết thương đau. Nhưng bên kia và đàng sau những cái chết đó đã có cả một dòng sông sâu thẳm đầy sự sống can trường và yêu thương cao thượng.

5.Tôi tự hỏi: Cái gì đã làm cho nhiều cuộc đời trở thành những bông hoa đẹp, có giá trị thiêng liêng, góp phần vào chương trình cứu độ của Chúa như thế.

Đức Mẹ ban cho tôi câu trả lời, bằng cách đưa trí khôn tôi nhớ lại lời Đức Mẹ đã thưa với sứ thần ngày Truyền Tin: “Xin vâng”.

Với lời “Xin vâng”. Đức Mẹ quyết tâm thuộc về Chúa một cách trọn vẹn và thường xuyên. Tôi được Đức Mẹ dẫn vào con đường đó.

Xin vâng của Đức Mẹ dạy tôi luôn gắn kết mật thiết với Chúa bằng tinh thần cầu nguyện, đợi chờ, lắng nghe, tỉnh thức.

Xin vâng của Đức Mẹ khuyên tôi đi vào cửa hẹp và đường hẹp.

Xin vâng của Đức Mẹ dạy tôi hãy sống hiền lành và khiêm nhường.

Xin vâng của Đức Mẹ dạy tôi hãy trút bỏ những gì làm cho sự dâng hiến chính mình cho Chúa trở nên nặng nề, cồng kềnh cản trở.

Xin vâng của Đức Mẹ thúc giục tôi hãy sẵn sàng đón nhận mọi khó khăn luôn xảy ra cho những môn đệ quyết tâm bước theo Chúa Kitô.

Xin vâng của Đức Mẹ bảo tôi là những gì tôi nhận được nhưng không, thì cũng hãy cho đi nhưng không.

Xin vâng của Đức Mẹ khuyên tôi hãy luôn phó thác mọi sự nơi Chúa, nhất là khi phải đứng trước những thách thức, tra hỏi.

6. Như thế, “xin vâng” của Đức Mẹ dạy tôi là, để thuộc về Chúa thì chủ yếu và trước hết là phải đẹp trong chính tâm hồn, trong nếp sống, trong thái độ, trong mọi chi tiết đời thường.

Có nghĩa là trong truyền giáo đừng tưởng phải làm những việc này việc nọ có tích cách ồn ào, sang trọng, hoành tráng, vang dội. Nhưng trước hết phải truyền giáo bằng lối sống của trái tim đậm đà tám mối phúc.

Đời ta có thể lặng lẽ, nhưng nếu nó là bông hoa, dù bình thường, nó vẫn có sức truyền giáo và loan báo Tin Mừng. Cái đẹp của trái tim mới chính là cái đẹp phản ánh cái đẹp của Thiên Chúa có bản tính là tình yêu.

Lạy Mẹ Maria, bài này con viết ra, như một bông hoa nhỏ, hái từ trái tim hèn mọn. Xin dâng lên Mẹ với tâm tình cảm tạ và phó thác.

Long Xuyên, ngày 13 tháng 5 năm 2012

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm