Thứ Ba, 20 Tháng Mười, 2015 14:09

Tự đào tạo thường ngày

Từ ít  lâu nay, nhất  là trong mấy  ngày này, vấn  đề giáo dục đạo đức đã bùng lên sôi nổi trong khắp nước Việt Nam.

Những người đánh thức lương tâm đang được báo chí nhiệt liệt mừng khen lúc này là những người không công giáo.

Sự kiện này gợi ý cho nhiều người  công giáo có tâm huyết nhìn vào nội bộ của mình.

Họ tự  hỏi : Đạo đức  trong Hội Thánh Việt  Nam đang đi lên,  hay đang xuống dốc ? Việc  giáo dục đạo đức hiện nay trong  các gia đình, trong các giáo  xứ, trong các chủng  viện, trong các nhà  dòng, trong các tổ chức, có  đóng góp được phần  nào đáng kể trong  việc chấn hưng đạo đức cho xã hội Việt Nam không ?

 

Do nhận thức vấn đề giáo dục  đạo đức đang được nhiều người công giáo đặt ra  cho chính mình, tôi xin  phép nêu lên một phương  cách tự đào tạo mình.  Nội dung phương cách này  cốt yếu là cầu nguyện  và làm một số  việc theo định hướng  Phúc Âm. Điều quan  trọng mà phương cách này đòi hỏi là phải thực hiện thường xuyên. Nên dựa vào Kinh Thánh, để mỗi người chúng ta sống theo tiếng Chúa gọi mình.

1/ Chúa gọi ta nên người sám hối

Trước khi về  trời, Chúa Giêsu nói với  các môn đệ của Người  : “Có lời Kinh Thánh chép  rằng : Đức Kitô phải chịu khổ  hình, rồi ngày thứ ba, từ  cõi chết sống  lại, và phải  nhân danh Người  mà rao giảng cho muôn  dân, (...),  kêu gọi  họ sám   hối để  được ơn  tha tội”  (Lc 24,46-47).

Sám hối là một tiếng Chúa gọi tha  thiết. Sám hối là một đặc điểm quan trọng của người  sống đạo. Ta có nhiều  cách để sám hối. Một  cách rất tốt là sám hối bằng cầu nguyện theo Kinh Thánh, thí dụ những lời thánh vịnh sau đây:

“Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con. Mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy” (Tv 50,3,4).

 

Trong sám  hối, cần tấm  lòng hết  sức  khiêm nhường. Đừng  tự ái kiêu ngạo. Nhưng hãy khiêm tốn như vua Đavít nhận mình mang mầm sự ác, ngay từ nhỏ, do đó phát sinh ra biết bao lỗi lầm thiếu sót như tội cá nhân, tội tập thể, tội cơ chế.

“Xin Chúa thấy  cho : Lúc chào đời,  con đã vương tội lỗi,  đã mang tội khi mẹ mới hoài thai” (Tv 51,7).

Ám ảnh về tội không là đạo  đức. Nhưng khiêm nhường nhìn nhận mình yếu đuối là điều không  thể thiếu trong đạo đức Phúc Âm.  Chẳng may ý thức về tội đang là một khủng hoảng lớn của thời buổi này. Nếu người có đạo cũng sống trong khủng hoảng đó, mà  vẫn cảm thấy an tâm hạnh phúc, thì họ còn gì để góp phần vào việc chấn hưng đạo đức cho xã hội hôm nay ?

Hãy thành khẩn đáp  lại tiếng Chúa gọi sám hối. Thêm  vào đó, hãy nghe tiếng Chúa gọi yêu thương.

2/ Chúa gọi ta nên người yêu thương

Trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu trối  lại một điều răn mới. Người phán : “Thầy ban cho  các con một điều răn  mới là các con hãy  yêu thương nhau. Các con hãy yêu thương nhau,  như Thầy đã yêu thương các con” (Ga 13,34).

Chúa Giêsu đã triển khai điều răn  yêu thương theo nhiều chi tiết. Như về sự xét đoán: “Đừng xét  đoán nhau, để khỏi bị Chúa xét đoán. Các con xét đoán người khác thế nào, thì các con cũng bị Chúa xét đoán các con như vậy” (Mt 7,12).

Như về việc phục vụ: “Ai muốn làm lớn giữa các con, thì phải là người phục  vụ các con...  Cũng như Con  Người đến không  phải để được người ta phục vụ,  nhưng là để phục vụ và hiến  dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20,26-28).

Như đừng  dửng dưng trước cảnh  khổ của người khác.  Chúa nói rõ điều đó trong dụ  ngôn người phú hộ. Người phú hộ  sống phè phỡn hưởng thụ, dửng dưng bên cạnh người ăn  mày Lagiarô, chết rồi ông bị Chúa ném xuống hỏa ngục (x. Lc 16,19-31).

Nhất là về  cách Chúa phân biệt kẻ lành  người dữ. Phúc Âm thánh Matthêu tả ngày phán xét chung theo  một tiêu chuẩn đơn sơ, đó là bác ái. Bất cứ việc  gì lành ta làm cho kẻ thiếu thốn  sẽ được Chúa kể như ta làm cho chính Chúa (x. Mt 25,31-46).

Hiện nay, cảnh phân hóa giàu nghèo tại đất nước ta đang là một thực tế nhức nhối gây đau xót cho những  người có cái tâm bén nhạy. Trong hoàn cảnh như vậy, tôi sợ, nếu không để  ý làm chứng cho Chúa bằng đời sống thương cảm  và chia sẻ  với tầng  lớp  người nghèo khổ  đau, thì nhiều người đạo ta sẽ dần dần tự đứng  ra ngoài lề xã hội, bởi vì Chúa không phù hộ những ai cố tình làm sai thánh ý Chúa.

Ngoài ra, Chúa cũng đang gọi ta nên người ca tụng Chúa.

3/ Chúa gọi ta nên người ca tụng Chúa

Ca tụng, cảm  tạ Chúa với hết lòng  mến tin là một việc  Chúa luôn gọi con cái Người thực hiện. Cảm tạ vì muôn vàn ơn Chúa đã và đang ban cho ta. Không phải  chỉ về những thuận lợi,  mà cả về những thử  thách đớn đau Chúa gởi đến  cho ta, để ta được thanh luyện,  lập công đền tội và được thông hiệp vào cuộc khổ nạn cứu chuộc của Chúa Giêsu.

“Lạy Chúa, con xin tán dương Người

vì đã thương cứu vớt con” (Tv 30,2)

Mỗi lần  nhìn vào mình,  nhận thấy  mình  yếu hèn, tội  lỗi, bất xứng, nhưng đã được tình  xót thương Chúa tha thứ, chở che,  dắt dìu qua bao nhiêu chặng đường lịch sử khó khăn, tôi lại nhớ lời thánh vịnh xưa :

“Lạy Chúa, vì yêu thương,

Người đã đặt con trên núi an toàn” (Tv 30,8).

“Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ,  con kêu lên cùng Chúa, và Chúa đã cho con bình phục” (Tv 30,3). Bình phục về nhiều mặt.

Lòng biết ơn cảm tạ Chúa chính là nguồn ơn thánh giúp ta thực hiện bổn phận hiếu thảo đối với Đất Nước,  Hội Thánh và những người đã góp phần đào tạo giáo dục và nâng đỡ ta.  Bài ca chúc tụng Chúa được coi là hay nhất chính là con người đạo đức của ta.

Trên đây là một  gợi ý nhỏ. Tôi mong sẽ có nhiều  gợi ý khác, góp phần vào việc chấn hưng đạo đức trong nội  bộ Hội Thánh Việt Nam ta. Dù gợi ý là to hay  nhỏ, nó phải rút ra  từ Phúc Âm, có sức  kéo được ơn thánh vào các tâm hồn.

Xin Chúa giúp chúng ta nhìn rõ vấn  đề và thấy được thánh ý Chúa trong việc giải quyết vấn đề.

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm