Dù cho phú quý vinh quang...

Đến giờ đã ra trường đi làm, tôi vẫn không sao quên được giây phút nhận giấy báo trúng tuyển đại học. Khi ấy, má đã ôm chầm lấy tôi, nước mắt rưng rưng. Hai bàn tay run run, bà vuốt tóc con trai thật nhẹ, rồi nói trong nghẹn ngào: “Ráng học nghen con. Tao với ba mày giá nào cũng sẽ lo!”. Rồi bốn năm cũng trôi qua. Thời gian là nhanh hay chậm? Có những khoảnh khắc người ta thấy nó thật dịu dàng, muốn níu giữ, sợ trôi đi mau, như khi tôi được vào đại học, hay lúc ngồi ăn cơm với cả nhà hồi nhỏ, dù trên bàn chỉ giản đơn một đĩa rau luộc, những thức dân dã nương đồng... Rồi cũng có lúc lòng người nôn nóng, mong mọi thứ qua đi thật nhanh, khi phải đối diện với sự khắc nghiệt của cuộc sống. Tôi nhớ có lần má nói chuyện với bác hàng xóm, lúc anh chị tôi ở Sài Gòn điện về xin tiền: “Trên đó tụi nhỏ hết tiền không biết mượn ai, ở đây mình hết gạo thì qua hàng xóm mượn được, ráng tiện tặn một chút lo cho các con”. Nhiều lúc thấy má ngồi một mình thẫn thờ, có khi ứa nước mắt, tôi hiểu ngay là hôm đó má đi mượn tiền nhưng không ai cho vì nợ cũ chưa trả. Đôi lúc ba má cãi nhau cũng vì kinh tế khó khăn, rồi sau đó lại làm hòa để cùng nhau lo cho chúng tôi ăn học.

Ra trường, trách nhiệm của người con đối với gia đình tạo cho tôi nhiều động lực để tiến về phía trước, có lúc tôi nghĩ mình sẽ bươn chải để tìm một vị trí, một chỗ đứng “ngon lành”, dù có phải xa nhà cỡ mấy, nhưng mỗi khi nghe câu hát trong một ca khúc của nhạc sĩ Trần Tiến “Mẹ ơi thế giới mênh mông mênh mông không bằng nhà mình... Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ”, tôi lại cảm thấy chùng lòng. Đi làm với bao vất vả, rồi một ngày, chẳng biết tự lúc nào, tôi bắt đầu cảm nhận về sự trống vắng của mái nhà có những thành viên tha phương cầu thực. Anh chị em chúng tôi như thể những kẻ nhẫn tâm bỏ qua nỗi nhớ nhung của má mà đành lòng bước đi. Song hoàn cảnh khiến chúng tôi không thể làm gì khác hơn, ngoài sự cố gắng làm việc chăm chỉ, trước mắt để ba má không phải lo lắng gì nữa chuyện cơm áo. Riêng tôi, dù phấn đấu hết mình trong công việc, nhưng vẫn mong có thời gian nghỉ phép để thu xếp về cùng gia đình, bởi biết ba má ở quê nhà cũng luôn ngóng đợi những đứa con xa.

Khi đã thật sự bước chân vào dòng đời, giữa biết bao giá trị phải đánh đổi và lựa chọn, với tôi, tình cảm gia đình vẫn là điều quý giá nhất. Bởi tôi luôn ý thức rằng “Dù cho phú quý vinh quang bao nhiêu, cũng không vinh quang bằng có một gia đình hạnh phúc!”.

DUY KHOA

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...