Thứ Sáu, 24 Tháng Bảy, 2020 09:33

Kẻ đợi chờ

 

1.

Lúc này hơn bao giờ hết, tôi sống trong đợi chờ.

Tôi quá yếu đuối, không tự mình di chuyển được. Phải đợi có ai đến giúp tôi đứng dậy và bước đi.

Tôi là kẻ đợi chờ về mọi mặt, cả trong đời sống thân xác lẫn đời sống tâm hồn.

Càng đợi chờ thì càng cầu nguyện. Cầu nguyện đối với tôi là khao khát. Tôi khao khát Chúa và Ðức Mẹ Maria một cách ngây thơ như đứa con bé nhỏ tật nguyền. Khao khát từng phút từng giây, đằm thắm, da diết.

2.

Thế rồi, một cách không ngờ, Chúa và Ðức Mẹ đã đến với tôi. Các Ðấng đến, đúng lúc tôi đang như chán nản, sợ hãi, bơ vơ, khủng khiếp.

3.

Chúa và Ðức Mẹ đến với tôi dưới dạng người cha, người mẹ đầy tình yêu thương xót và dịu dàng gần gũi.

4.

Các Ðấng đến với tôi qua Kinh Thánh, qua thánh lễ bàn thờ và thánh lễ cuộc đời.

Các Ðấng cũng đến với tôi qua những người mang tín hiệu của Chúa. Tín hiệu đó là yêu thương và khiêm nhường.

5.

Kẻ đợi chờ khao khát tình thương sẽ rất nhạy bén với những tín hiệu nhận được từ bất cứ đâu.

6.

Riêng tôi, khi nhận được những tín hiệu của Chúa và Ðức Mẹ, đã rất vui và phó thác mình cho Chúa và Ðức Mẹ.

Tôi thấy có những sự lạ lùng xảy đến trong tôi. Lạ lùng nhất là tôi nếm được tình yêu thương xót và sự dịu dàng của Chúa và Ðức Mẹ.

7.

Tôi nếm được tình yêu thương xót và sự dịu dàng của Chúa và Ðức Mẹ, nhờ đức tin và cũng nhờ cảm nhận. Tuy nhiên, sự cảm nhận cũng phải được phân định, để sau cùng tôi luôn vâng phục thánh ý Chúa, cho dù sự việc xảy ra không như ý tôi muốn.

8.

Tình hình lúc này rất phức tạp, đang nảy sinh nhiều phong trào đạo đức do cảm tính. Nếu không biết phân định, thì nguy cơ sai lầm sẽ rất lớn.

9.

Sự tôi nếm được tình yêu xót thương và sự dịu dàng của Chúa, của Ðức Mẹ là điều chắc chắn. Nhưng ơn trọng đó không miễn trừ cho tôi khỏi phải dùng đến những điều kiện tự nhiên cho một người đau bệnh. Nghĩa là tôi vẫn phải dùng đến thuốc chữa bệnh, phải lo ăn uống, nghỉ ngơi hợp lý.

10.

Ngoài ra, sự tôi nếm được tình yêu xót thương, sự dịu dàng của Chúa và Ðức Mẹ cũng không là cớ để tôi ỷ lại, cứ để mình đi theo con đường tội lỗi. Trái lại, càng cảm nhận được sự Chúa xót thương và Ðức Mẹ đối xử dịu dàng, tôi càng muốn thuộc trọn về các Ngài, càng muốn bỏ đàng tội, mà trở thành con người của Chúa và Ðức Mẹ.

11.

Do vậy, sự tôi cảm nhận được tình yêu xót thương, sự dịu dàng của Chúa và của Ðức Mẹ đã và đang thúc giục tôi phấn đấu hết mình để tránh xa tội lỗi.

12.

Ðúng là để tránh xa tội lỗi, thì phải phấn đấu rất nhiều.

Mỗi ngày, tôi phải xét mình, xem ngày đó, tôi có là chứng nhân của tình yêu xót thương và sự dịu dàng của Chúa và Ðức Mẹ không.

Xét mình kỹ, tôi thấy có nhiều trường hợp, nếu không tỉnh thức và cầu nguyện, tôi sẽ không là chứng nhân mà còn là phản chứng.

13.

Tôi thực sự rất đau lòng, khi thấy có những người bệnh nạn, già yếu… cả ngày chờ đợi một chút tình yêu xót thương và sự dịu dàng của những người xung quanh, nhưng chỉ nhận được những kết án kèm theo những khinh khi và ruồng bỏ.

14.

Thái độ phản chứng đó giống như một thứ cỏ lùng Satan gieo vào nhiều cộng đoàn Ðức tin. Những cỏ lùng đó vẫn mọc lên tươi tốt bên cạnh những chứng nhân của tình yêu thương xót và sự dịu dàng của Chúa và Ðức Mẹ. Cộng đoàn Ðức tin sẽ phải khổ vì những cỏ lùng đó, nhưng không sao trừ khử được chúng. Chỉ Chúa mới diệt được chúng trong ngày giờ chỉ mình Chúa biết. Ðó là thực tế hiện nay làm chúng ta đau xót.

15.

Ðiều mà chúng ta cần tránh nhất lúc này là chính chúng ta đừng bao giờ là một thứ cỏ lùng mang tính phản chứng.

16.

Riêng tôi, lúc nào tôi cũng là kẻ đợi chờ. Nhất là lúc này, tôi càng rất đợi chờ. Tôi đợi chờ Chúa và Ðức Mẹ. Tôi đợi chờ những con cái Chúa và Ðức Mẹ. Tôi đợi chờ tình yêu xót thương và sự dịu dàng báo hiệu Chúa và Ðức Mẹ đến cứu độ tôi, chữa lành tôi, an ủi tôi. Nhất là tôi đợi chờ Chúa cứu lấy tôi, những người thân của tôi, cứu lấy Hội Thánh và Tổ Quốc của tôi theo thánh ý Chúa. Tôi xin vâng phục thánh ý Chúa.

17.

Ðợi chờ là thao thức, là hy vọng, và cũng là sám hối, và là niềm vui. Và như thế, tôi hiệp thông với thiên nhiên, với Hội Thánh, với mọi con cái của Nước Thiên Chúa.

18.

Trong đợi chờ, tôi tuyệt đối phó thác mình cho Chúa là cha quyền năng và hay xót thương của tôi, cho Mẹ Maria là mẹ dịu hiền, hay tha thứ của tôi. Chính sự phó thác này là một ơn cao quý Chúa ban cho tôi. Ðến muôn đời, xin cảm tạ ơn Chúa. 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm