Thứ Năm, 04 Tháng Sáu, 2015 14:56

Hũ mứt của mẹ

Nghĩ về Tết, tôi hay nhớ đến khoảng thời gian chuẩn bị rộn ràng trước đó. Vào khoảng 21, 22 âm lịch, mẹ tôi thường làm mứt.

Năm nào cũng là một vài loại “cơ bản” như mứt dừa, mứt me, mứt gừng… Còn lại, tùy vào “hứng” mà thêm vào mứt tắc, mứt mãng cầu hay mứt khoai. Trong tất cả các loại vừa kể, mứt me được tôi “bình chọn” là loại mứt làm công phu nhất. Để có được thành phẩm, phải trải qua nhiều công đoạn. Gọt me, tách hột, xả chua, sên đường rồi đem đi phơi. Me phải được nhúng đường nhiều lần rồi phơi đi phơi lại cho đến khi nào thật khô, đường thật thấm mới xong. Thường khi tất cả các loại mứt đã được cho vào hũ, mứt me là món bị vơi đi so với các loại còn lại. Lý do là cứ mỗi lần “phơi phóng” me ra sân giúp mẹ, tôi lại nhón đi một vài trái. Làm xong hết các mẻ mứt, đầu ngón tay mẹ trở nên lâm thâm đen và chi chít những vết cắt nhỏ. Hình ảnh ấy đã ghi nhớ trong đầu tôi từ khi còn rất bé. Ngay khi những hũ mứt được trưng bày lên bàn, hình ảnh ngọt ngào đó lập tức đánh bật những “đầu ngón tay” trầy xước của mẹ.

Mứt me món ăn khá đặc biệt trong ngày tết

Mãi về sau này, khi đã đi học ở xa, những ngày giáp Tết vẫn còn chưa về được nhà, trong lúc nhớ nhung về cái tết cũ, lạ lùng sao trong đầu tôi chỉ còn lại hình ảnh những ngón tay đen và xước của mẹ. Những lần ngồi cạnh mẹ bên cái bếp đỏ lửa, nhìn mẹ sên đường cho từng món mứt, cũng nối nhau hiện lên. Cảm giác đầm ấm không thể tả. Tôi chợt nhận ra, những hũ mứt mẹ đã làm trong mùa tết cũ không chỉ ngọt ngào cho ngày đã qua mà sẽ còn ngọt ngào cả trong những năm tháng mà cuộc đời tôi sắp sửa bước đến…

ĐỖ YÊN

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác