Hương làng quê giữa phố

Tôi bước chân ra chốn thị thành từ năm mười tám tuổi. Cái tuổi tươi đẹp đó dễ bị cám dỗ khi không có người thân bên cạnh. Những hiện đại, hào nhoáng, lạ lẫm đã suýt làm tôi quên mất hình ảnh chân chất của làng quê mình. May thay, giữa dòng đời xô bồ ấy, tôi thường bắt gặp những bức tranh quê, lay động trái tim ngây thơ.

Những ngày còn là sinh viên, tôi thường đi xe buýt thay vì chạy xe đạp. Dù tốn tiền nhưng bù lại tôi có thể tranh thủ làm được nhiều việc, từ đọc sách báo, giải bài tập, ngắm cảnh thành phố cho đến... ngủ. Rất nhiều lần, tôi bắt gặp các mẹ, các cụ người nhà quê lỉnh kỉnh xách đồ đạc lên xe buýt. Họ lên thăm con cháu cùng với những món quà quê. Chao ôi, lấp ló trong những chiếc giỏ xách là trái cây thơm nức mũi. Người ở quê dù nghèo nhưng hào sảng lắm. Họ thương, lo lắng cho con cháu đến mức sợ đói, phải mang nhiều thực phẩm như kiểu dự trữ phòng sự cố. Có cụ, dù già nhưng giỏi đi, đi lên thành thị như đi chợ thường nhật. Đôi chân khẳng khiu như hai que tăm chỉ chờ một cơn gió nhẹ thổi ngang là ngã quỵ nhưng lại chắc như gốc đa đầu làng lúc hăng hái đi đến với con cháu. Quà của họ dù nhìn bên ngoài trông tầm thường nhưng lại là thứ quà ngon nhất, tốt nhất. Những lúc bắt gặp hình ảnh ấy, tôi thường nhắm nghiền mắt lại, hít thật sâu để cảm nhận hương vị làng quê. Cũng chỉ là mít, dứa, ổi, nhãn nhưng sao nó làm cho tôi bổi hổi nhớ về quê mình. Và tâm hồn tôi bỗng chốc trở thành thi sĩ, thoát khỏi không gian thị thành mà lãng đãng bên dòng sông, cánh đồng, vườn cây trĩu quả...

Có lần, đang đạp xe trên đường, chợt từ đâu thoảng qua cái mùi sả thơm phưng phức. Như có lực thôi miên vô hình kỳ lạ, tôi dừng xe lại chỉ để ngửi cho đã đời. Tôi cảm nhận ra đây là mùi ếch kho sả ướp với nước màu dừa, món ăn đặc sản của quê tôi, không lẫn vào đâu được. Hay đôi khi, đang cùng lũ bạn quây quần bên mâm cơm trong căn phòng trọ ọp ẹp, tự dưng cái mùi mắm kho nhà ai chế biến bay sang làm tất cả buông đũa. Mấy đứa bạn thèm thuồng rồi ngồi đoán ra nguyên liệu, nào là trong nồi mắm kho ấy có cá lóc, cá rô, thịt ba chỉ, cà tím, đậu đũa... Chúng ao ước rằng, phải chi có mẹ ở đây để nấu một nồi mắm kho to tướng ăn cho sướng, bù đắp nhiều ngày thiếu thốn khi sống cảnh xa nhà. Riêng tôi, khi bắt gặp hương vị ấy, tôi chỉ biết im lặng để tự cảm nhận một cách chậm rãi.

Những hương vị làng quê ấy cứ lặp lại giữa không gian phố thị xô bồ, khiến tôi nhớ nhà, nhớ gia đình đến thổn thức, thiết tha, thậm chí là bật khóc như một đứa trẻ. Âu đó cũng là một điều may mắn. Cũng nhờ cái hương mộc mạc ấy đã nhắc chừng cho tôi nhớ, ở quê nhà có ba mẹ đang ngóng trông.

Đặng Trung Thành

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...