Thứ Ba, 26 Tháng Năm, 2015 14:46

Chúa cần

Hôm đó, Chúa Giêsu đang đi dạo trên bờ biển, Ngài thấy bóng dáng quen thuộc của những người đánh cá. Có đôi lần họ đã tiếp xúc với Ngài, cũng như đã nghe Ngài giảng dạy. Lúc này kẻ thì đang quăng chài, người thì đang vá lưới. Chúa Giêsu đã nhìn họ với cặp mắt yêu thương và rồi Ngài đã lên tiếng kêu gọi: Các con hãy theo Ta (Ga 1,17). Và như thế, ơn gọi khởi đi từ một lời kêu mời của Chúa.

Nơi người Do Thái, cũng như nơi các dân tộc khác, người ta thường tìm thầy học đạo. Còn ở đây, chính Chúa Giêsu đi tìm các môn đệ, như lời Ngài đã xác quyết: Không phải các con chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con (Ga 15,16). Sở dĩ như vậy là vì Ngài biết rõ những giới hạn của mình trong thời gian và không gian. Ngài cần đến những người cộng tác với Ngài để làm tròn sứ mạng Chúa Cha đã trao phó.

Với chúng ta cũng thế. Rất có thể lúc này Ngài cũng đang nhìn chúng ta bằng cặp mắt trìu mến. Không phải chỉ hạnh phúc cho người nào được thấy Chúa, mà còn phải nói thêm: Hạnh phúc cho người nào được Chúa thấy, được lọt vào ánh mắt yêu thương của Ngài. Chúa Giêsu đang nhìn chúng ta, chúng ta thế nào thì Ngài thấy chúng ta thế ấy. Cái nhìn của Ngài không làm cho chúng ta bị tê liệt, bởi vì Ngài chấp nhận thân phận bất toàn và yếu đuối của chúng ta. Cho nên, chúng ta không cần phải tô son điểm phấn, chính cái đơn sơ và chân thành của chúng ta mới thu hút Ngài. Ngài nhìn chúng ta, đồng thời qua cái nhìn ấy, Ngài cũng muốn kêu mời chúng ta trở thành những môn đệ, những cộng tác viên của Ngài.

 Không phải các con chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con (Ga 15,16).

Ngày xưa các môn đệ đã từ bỏ cha già, ghe thuyền, chài lưới cùng với những vui buồn của kiếp sống trên sông nước mà đi theo Chúa. Còn chúng ta, liệu chúng ta có dám từ bỏ để đi theo Chúa hay không? Bởi vì sự từ bỏ luôn là một điều kiện gắn liền với ơn gọi của người môn đệ: Ai muốn theo Ta phải từ bỏ mình, vác thập giá mình hàng ngày mà theo Ta (Mt 16,24). Dĩ nhiên, Ngài không đòi hỏi mọi người phải từ bỏ gia đình, phải từ bỏ nghề nghiệp để đi theo Ngài trong nếp sống tu trì, nhưng Ngài đòi hỏi mọi người phải từ bỏ mình với sự ích kỷ của bản thân, với sự chai đá của tâm hồn, với sự xơ cứng của con tim, với những thành kiến của trí khôn.

Hãy từ bỏ mà giác thập giá mình theo Chúa.

Sự từ bỏ nào cũng để lại những đớn đau, nhưng nhờ đó chúng ta sẽ được lớn lên và trở thành những môn đệ, những cộng tác viên của Chúa, như hạt lúa phải mục nát thì mới sinh nhiều bông hạt (Ga 12,24).

Có một câu chuyện kể rằng: Trong khi thu dọn ngôi nhà thờ bị đổ nát do chiến tranh gây nên, từ những mảnh vụn, người ta đã dựng lại tượng chịu nạn. Thế nhưng tượng này lại thiếu mất hai bàn tay. Người ta tìm mãi tìm hoài trong đống gạch vụn mà cũng chẳng thấy. Cuối cùng người ta đành chịu vậy. Thế nhưng, một viên sĩ quan đã ghi lại hàng chữ dưới chân tượng như sau: Vì đôi tay của Chúa không còn nữa, nên dân làng hãy thay Chúa làm những công việc mà lẽ ra đôi bàn tay Chúa vốn thường làm.

Lúc này Chúa đang nhìn chúng ta, Ngài lên tiếng kêu mời chúng ta bước theo Ngài để trở thành những môn đệ, những cộng tác viên, những cánh tay nối dài của Ngài trong chương trình cứu độ. Con người chúng ta thật là cao cả, bởi vì được Thiên Chúa cần đến. Phải, Ngài cần đến từng người chúng ta như cần một viên gạch nhỏ cho tòa nhà và chẳng có ai là thừa thãi và vô dụng cả.

Lm. Hoàng Đình Mai, GP Long Xuyên

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác