Bụi

“... hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ”(Mc 6,11).

Con người được Thiên Chúa tạo dựng từ bụi đất và sẽ trở về bụi đất khi chết. Do đó, bụi biểu trưng cho sự nghèo hèn thấp kém. Trong Kinh Thánh, bụi bị giũ bỏ khỏi chân để báo trước cuộc phán xét mai sau. Bụi cũng được dùng như cách diễn tả nỗi khổ sầu.

Con người được Thiên Chúa tạo dựng từ bụi đất: “Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi đất nặn ra con người, thổi sinh lực vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật” (St 2,7 x. St 18,27 Tv 103,14 1Cr 15,47).

Chúng ta sẽ trở về bụi đất khi chết: “... người là bụi đất và sẽ trở về với bụi đất ...” (St 3,19tt). “Chúa bắt phàm nhân trở về cát bụi, Ngài phán bảo: Hỡi người trần thế, trở về cát bụi đi” (Tv 90,3 x. G 10,9 34,15 Gv 12,7).

Bụi đất biểu trưng sự nghèo hèn thấp kém: “Kẻ mọn hèn, Chúa kéo ra khỏi nơi cát bụi, ai nghèo túng Người cất nhắc từ đống phân tro ...” (1V2,8 x. St 18,27 1V 16,2 G 30,19).

Bụi đất sánh với số đông: “Ta sẽ làm cho dòng dõi ngươi nhiều như bụi trên mặt đất; nếu ngươi đếm được bụi trên mặt đất, thì mới đếm được dòng dõi ngươi” (St 13,16 x. St 28,14 Tv 78,27).

Bụi đất bị giũ khỏi chân là dấu báo trước sự phán xét: “Nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ” (Mc 6,11 // Mt 10,14 // Lc 9,5 x. Lc 10,10-11 Cv 13,51).

Bụi được dùng để diễn tả sự phiền muộn và lòng thống hối: “Trước kia con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây chính mắt con chứng kiến. Vì thế, điều đã nói ra, con xin rút lại, trên tro bụi, con sấp mình thống hối ăn năn” (G 42,5-6). “hàng kỳ mục của Sion ngồi thinh lặng ngay trên thềm đất, đầu rắc đầy bụi tro, mình mặc áo vải thô, các cô trinh nữ Giêrusalem gục đầu sát đất” (Ac 2,10 x. Gs 7,6 G 2,12 Ed 27,30 Kh 18,19).

LM. PHẠM QUỐC TÚY - GIÁO PHẬN PHÚ CƯỜNG

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Bệnh tật
Bệnh tật
Bệnh: đau yếu; tật: ốm đau. Bệnh tật là tình trạng suy yếu cơ thể hay tinh thần.
Lưu đày
Lưu đày
Trong lịch sử dân Do Thái, có nhiều cuộc lưu đày. Tuy nhiên mang dấu ấn sâu đậm nhất là cuộc lưu đày tại Babylon từ năm 597 TCN đến năm 538 TCN.
Luân lý
Luân lý
Luân lý là hệ thống những quy tắc làm chuẩn mực, giúp con người - cá nhân hay xã hội - sống đạo làm người.
Bệnh tật
Bệnh tật
Bệnh: đau yếu; tật: ốm đau. Bệnh tật là tình trạng suy yếu cơ thể hay tinh thần.
Lưu đày
Lưu đày
Trong lịch sử dân Do Thái, có nhiều cuộc lưu đày. Tuy nhiên mang dấu ấn sâu đậm nhất là cuộc lưu đày tại Babylon từ năm 597 TCN đến năm 538 TCN.
Luân lý
Luân lý
Luân lý là hệ thống những quy tắc làm chuẩn mực, giúp con người - cá nhân hay xã hội - sống đạo làm người.
Linh đạo
Linh đạo
Linh đạo là sự hướng dẫn về mặt thiêng liêng đưa con người đến sự thánh thiện, đến với Thiên Chúa, qua Đức Kitô, dưới sự soi sáng của Chúa Thánh Thần.
Bản tính
Bản tính
Bản: gốc; tính: tư chất tự nhiên. Bản tính: tư chất tự nhiên có sẵn.
Đồng hình đồng dạng
Đồng hình đồng dạng
Đồng: cùng; hình: cái bày ra ngoài; dạng: cách thức. Đồng hình đồng dạng: cùng mang một dáng vẻ, cùng một cách thức.

Dốc lòng chừa
Dốc lòng chừa
Dốc lòng chừa là quyết tâm không tái phạm những hành vi sai trái, đối nghịch với giới răn “mến Chúa, yêu người”.
Thiên Chúa giáo
Thiên Chúa giáo
Thiên Chúa giáo là tôn giáo độc thần, thờ một Thiên Chúa Duy nhất hay Đức Chúa Trời.

Giáo phận
Giáo phận
Giáo phận là một cộng đoàn Kitô hữu trong một khu vực được “trao phó cho một Giám mục chăm sóc, với sự cộng tác của linh mục đoàn”. Vì sự gắn bó với chủ chăn của mình và được ngài quy tụ trong Chúa Thánh Thần, cộng đoàn này...