Từ ngữ Kinh Thánh
Bình minh/rạng đông/sáng sớm

Bình minh/rạng đông/sáng sớm

Bình minh, thời điểm mặt trời mọc, ghi nhận sự kết thúc đêm tối và sự thay thế các hệ lụy kéo theo của đêm tối, đồng thời ngày mới tới gần với sự thuận lợi cho sinh hoạt thường ngày. Ánh bình minh nối tiếp bóng đêm là biểu tượng của niềm hy vọng Đấng Cứu Thế đến mở đầu thời đại mới của Thiên Chúa.

Hồ nghi (những kẻ hồ nghi)

Hồ nghi (những kẻ hồ nghi) “Nếu ... tôi chẳng có tin” (Ga 20,25).

Bóng tối tự nhiên

Bóng tối tự nhiên Bóng tối, sự vắng bóng ánh sáng thường được dùng làm biểu tượng cho tội lỗi, hỗn mang vì vắng bóng Thiên Chúa. Kinh Thánh nhấn mạnh Thiên Chúa có thể hiện diện và được nhận biết ngay trong những cảnh tối tăm của thế giới.

Bệnh tật

Bệnh tật Trả lời cho đau yếu bệnh tật là sự thương cảm của Thiên Chúa: “Đức Giêsu chữa nhiều kẻ ốm đau, mắc đủ thứ bệnh tật” (Mc 1,34 x. Tv 41,3 Mt 8,17)

Hội đường

Hội đường Hội đường, tiếng Hy Lạp là synagôgê, có nghĩa là cuộc hội họp, về sau chỉ nơi cộng đoàn hội họp để cầu nguyện và giáo huấn. Hội đường mọc lên như kết quả của việc tiêu hủy đền thờ Giêrusalem năm 587

Thầy, Rabbi

Thầy, Rabbi Thầy (Rabbi), một danh hiệu kính cẩn được dùng để chỉ các bậc thầy sáng giá về luật Do Thái. Chúa Giêsu Kitô được gọi là Thầy trong các sách Phúc Âm, cho thấy rằng Người được các thính giả nhìn nhận là một bậc thầy đáng kính.

Dép

Dép Dép, một dạng giày mở được dùng trong khí hậu ấm áp. Dụng cụ bao chân này có tầm quan trọng trong Sách Thánh. Cả hai việc xỏ và cởi dép thường được coi như một biểu tượng và việc đi chân không là dấu chỉ của sự tủi hổ, phiền muộn và túng nghèo.