Chủ Nhật, 12 Tháng Bảy, 2015 08:45

Tuyển chọn, huấn luyện và sai đi

Một cuộc tĩnh tâm dành cho các linh mục thế giới, được tổ chức tại Đền thờ Thánh Gioan Laterano ở Rôma từ ngày mùng 10 đến 14 tháng 6 vừa qua. Tham dự cuộc tĩnh tâm có 900 vị gồm các Hồng y, Giám mục, Linh mục và Phó tế độc thân đến từ 90 quốc gia thuộc 5 châu lục. Cuộc tĩnh tâm do Phong trào canh tân trong Thánh Linh (ICCRS) và Huynh đoàn Công Giáo (Catholic Fraternity) tổ chức, với chủ đề “Được kêu gọi nên thánh để tái truyền giảng Tin Mừng. Tập hợp, hòa giải, biến đổi, củng cố, và sai đi thi hành công tác tái truyền giảng Tin Mừng”. Tư tưởng chủ đạo của cuộc tĩnh tâm này dựa trên Tông huấn Niềm vui Phúc Âm (Evangelii Gaudium) của Đức Thánh Cha Phanxicô.

 

Việc mời gọi, tuyển chọn, huấn luyện và sai đi là những giai đoạn rất sư phạm mà Đức Giêsu đã thực hiện trong môi trường đào tạo các môn đệ cách đây đã hơn hai ngàn năm. Mô hình ấy vẫn được Giáo hội duy trì và áp dụng cho việc đào tạo các chủng sinh tại các chủng viện, học viện, dòng tu sau này. Bốn tiêu chuẩn cơ bản được ưu tiên cho việc huấn luyện người môn đệ: đó là đời sống nhân bản, thiêng liêng, tri thức và mục vụ. Những tiêu chuẩn đó được xem như là hành trang giúp cho người tông đồ dấn thân và thi hành sứ mạng một cách hiệu quả nhất.

Việc Đức Giêsu “sai đi từng hai người một” phải chăng đây là thói quen của người Do Thái? Vì theo luật Môsê ít nhất phải có hai nhân chứng, lời chứng mới được nhìn nhận (Đnl 19, 15). Mặt khác, con số hai cũng nói lên tinh thần tập thể, người tông đồ ra đi rao giảng Tin Mừng không bị đơn độc, nhưng phải làm việc theo tập thể. Nghĩa là người tông đồ được sai đi thi hành sứ mạng không phải nhân danh bản thân mà là nhân danh cộng đoàn vì đã được cộng đoàn sai đi. Hơn nữa, khi thi hành sứ vụ, hai người sẽ bổ túc cho nhau.

 

Điều  này cũng đã được cộng đoàn tiên khởi tuân giữ một cách chặt chẽ. Sách Công vụ tông đồ cho biết, các nhà truyền giáo thuộc cộng đoàn tiên khởi cũng đã từng khởi đi từng hai người một. Điển hình như Phêrô và Gioan (Cv 3, 1; 4,13). Phaolô và Barnabê (13, 2); Giuđa và Silas (15, 22b) Đức Giêsu chia sẻ một phần quyền hành của Người cho những kẻ được sai đi như việc xua trừ ma quỷ, xức dầu cho bệnh nhân, và chữa lành bệnh tật, đó là dấu chứng cho thấy Nước Thiên Chúa đã gần đến. Khi sai các môn đệ ra đi rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu chỉ thị cho họ không được mang theo gì cả ngoại trừ cây gậy. Vì đi tới đâu, sẽ sống nhờ vào sự chăm sóc của dân chúng ở nơi đó.

Dĩ nhiên, không phải Chúa quá khắt khe với các môn đệ, nhưng Chúa đòi hỏi nơi các ông một tinh thần nghèo khó và phó thác trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Bên cạnh đó, khi để cho lòng thảnh thơi không bị chi phối bởi của cải vật chất, người môn đệ không ỷ lại vào sức riêng của mình mà luôn cậy dựa vào sức mạnh từ Thiên Chúa. Có như vậy mới bền tâm chu toàn sứ mạng được trao phó.

Trong thực tế của đời sống hiện nay, người môn đệ cũng rất dễ mắc phải những cám dỗ bởi tiền tài danh vọng và hưởng thụ lôi cuốn. Đức Thánh Cha Phanxicô trong Tông huấn Niềm vui Phúc Âm (Evangelii Gaudium) cũng đã cảnh báo điều này khi ngài nói: “những cám dỗ ảnh hưởng đến những người làm mục vụ” là “chủ nghĩa cá nhân, một cuộc khủng hoảng về căn tính và làm cho lòng nhiệt thành bị nguội đi”. Mối đe dọa lớn nhất là “chủ nghĩa thực dụng màu xám của cuộc sống hằng ngày của Hội Thánh, trong đó tất cả có vẻ tiến hành bình thường, nhưng trên thực tế, đức tin đang bị mai một”. Ngài cảnh báo chống lại “tinh thần chủ bại”, thôi thúc các Kitô hữu trở thành những dấu chỉ của niềm hy vọng, mang lại một “cuộc cách mạng của dịu hiền”.  Cần phải tìm cách loại bỏ “hạnh phúc tâm linh... bị tách ra khỏi trách nhiệm đối với anh chị em của mình” và đánh bại “tinh thần thế tục” bao gồm “việc tìm kiếm vinh quang và hạnh phúc của con người mà không phải vinh quang của Thiên Chúa”.

Chính điều này đã làm cản trở cho công việc truyền giáo, một phần vì chính người môn đệ chưa thật sự dấn thân triệt để cho sứ mạng. Thậm chí còn “miễn cưỡng” khi được sai đến với những cộng đoàn xa xôi hẻo lánh, nơi dân cư nghèo nàn thiếu thốn phương tiện vật chất lẫn tinh thần. Mặt khác, khi chưa là chứng nhân thì chắc chắn sẽ không thể thuyết phục người khác đón nhận Tin Mừng được. Điều này đã được Đức Thánh Cha Phaolô VI cảnh báo: “Thế giới ngày nay cần chứng nhân hơn là thầy dạy”. Như vậy để trở thành người môn đệ trung thành cho sứ vụ rao giảng Tin Mừng, ngoài sự nhiệt thành dấn thân cá nhân còn phải được tuyển chọn huấn luyện một cách cẩn thận kỹ càng thì việc sai đi mới mang lại thành quả tốt đẹp. 

Lm. Antôn Nguyễn Chân Hồng. OH

 

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm