Thứ Bảy, 24 Tháng Bảy, 2021 21:55

Bánh chia sẻ - Bánh hiến trao

 

Chúa nhật XVII thường niên - Năm B

Bài đọc 1: 2 V 4,42-44; Bài đọc 2: Ep 4,1-6; Tin Mừng: Ga 6,1-15.

 

 

Bánh chia sẻ

“Họ sẽ ăn, mà vẫn còn dư”, dấu lạ tiên tri Êlisa cứu đói. Với hai mươi chiếc bánh lúa mạch và cốm, người của Chúa, ông Êlisa phát cho cả trăm người ăn mà vẫn còn dư. Chỉ với năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, Đức Giêsu phân phát cho năm ngàn người ăn no nê, còn dư đến mười hai thúng đầy.

Thật tuyệt vời Tấm Bánh chia sẻ của Đức Giêsu ban cho con người.

Chúng ta bắt đầu đọc chương 6 Tin Mừng theo thánh Gioan bằng dấu lạ Chúa hóa bánh ra nhiều, và sau đó, Đức Giêsu đã giải thích trong hội đường Caphanaum, Người xem mình là “bánh” ban sự sống. Dấu lạ Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều thì song song với những cử chỉ Người làm trong Bữa Tiệc ly: “Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn rồi phân phát cho những người ngồi đó”, (Ga 6,11). Chủ đề về “bánh” chia sẻ cho nhau và hành động tạ ơn, được nhấn mạnh để nhắc cho chúng ta nhớ lại Bí tích Thánh Thể, Hy tế của Đức Giêsu Kitô để cứu rỗi nhân loại. Thánh Gioan ghi: “Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua” (c.4) hướng cái nhìn về Thánh giá là hồng ân tình yêu, và nhắm về Thánh Thể vĩnh cửu hóa hồng ân này: Đức Kitô biến mình thành bánh nuôi sống mọi người. Thánh Augustinô trong Bài giảng 130,2 đã giải thích: “Ai là bánh từ Trời xuống, nếu không phải là Đức Kitô? Nhưng để cho con người có thể ăn được bánh các Thiên Thần, thì Chúa của các Thiên Thần cũng phải làm người. Nếu Người không làm thế, thì chúng ta sẽ không có được thân mình của Người; khi chúng ta không có được thân mình của Người, thì chúng ta không ăn được bánh Bàn thờ”. Thánh Thể là cuộc gặp gỡ quan trọng và thường xuyên của con người với Thiên Chúa, và trong cuộc gặp gỡ này, Chúa trở nên lương thực nuôi sống chúng ta, trao ban chính mình cho chúng ta để biến đổi chúng ta trong Người.

 

 

Bánh hiến trao

Một bé trai đóng góp cái ít ỏi của mình: năm cái bánh và hai con cá. Phép lạ không được thực hiện từ con số không, nhưng từ sự chia sẻ đầu tiên thật nhỏ bé của cái mà đứa bé có bên mình. Đức Giêsu không đòi hỏi chúng ta điều chúng ta không có, nhưng Người chỉ cho thấy, nếu mỗi người hiến trao cái ít ỏi mình có, thì phép lạ luôn lại được tái diễn: Thiên Chúa có khả năng nhân rộng cử chỉ tình yêu bé nhỏ của chúng ta, và làm cho chúng ta tham dự vào hồng ân của Ngài. Phụng vụ Thánh Thể trong phần dâng lễ vật nhắc lại điểm này: “Chúc tụng Chúa đã rộng ban cho chúng con bánh này là hoa màu ruộng đất và công lao của con người”. Đám đông được đánh động bởi điều kỳ diệu này: họ thấy trong con người Đức Giêsu - Môisen mới, xứng đáng với quyền phép của mình, và trong bánh Manna mới, tương lai sẽ được bảo đảm, nhưng đám đông chỉ dừng lại ở yếu tố vật chất là họ đã được ăn no nê, còn Đức Giêsu “khi thấy dân chúng sắp túm lấy Người để tôn Người làm vua, thì Người liền trốn lên núi một mình” (c.15). Đức Giêsu không phải là một ông vua trần thế sử dụng quyền thống trị để khuất phục, mà là một vị vua cúi xuống trên con người để phục vụ, để hiến trao thân mình làm no thỏa, không những cơn đói vật chất, mà nhất là cơn đói sâu xa hơn, cơn đói tâm hồn, cơn đói định hướng cuộc đời, cơn đói ý nghĩa, cơn đói chân lý, cơn đói Thiên Chúa.

Cầu xin Chúa giúp mỗi người tái khám phá tầm quan trọng của việc nuôi sống mình bằng Bánh Thánh Thể. Xin cho được năng kết hợp cùng Chúa Giêsu Thánh Thể.

 

Lm Micae Hy Lê Ngọc Bửu - TGP Huế

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm