Thứ Sáu, 27 Tháng Mười Một, 2020 08:08

Chờ đợi trong tỉnh thức

 

Chúa nhật I Mùa Vọng NĂM B

Bài đọc 1: Is 63,16b-17.19b; Bài đọc 2: 1Cr 1-3; Tin Mừng: Mc 13,33-37

 

Ai trong chúng ta cũng đã có những lúc chờ đợi: chờ đợi một biến cố hoặc một người thân. Chờ đợi bao giờ cũng làm chúng ta hồi hộp, trăn trở, nôn nóng. Những lúc chờ đợi, dường như thời gian trôi chậm hơn. Khi chờ đợi một sự kiện hay một người thân, cũng là lúc chúng ta liên tưởng nhiều về sự kiện hay về người thân đó. Nhân vật được chờ đợi càng quan trọng, sự chào đón càng chu đáo. Sự chờ đợi càng lâu, niềm vui càng lớn lao và vỡ òa khi gặp gỡ.

Năm Phụng vụ khởi đầu với một thời gian mang tên “Mùa Vọng” hay “Mùa Ðợi”. Mùa Phụng vụ này nhắc nhớ chúng ta đợi chờ Chúa đến trong cuộc đời. Thực ra, Thiên Chúa vẫn hiện diện và tỏa ánh vinh quang của Người trong cuộc sống, nhưng để gặp gỡ Người, mỗi người phải nỗ lực tìm kiếm và mở rộng tâm hồn để đón tiếp Ngài. Những ai thành tâm tìm kiếm và gặp gỡ Chúa sẽ được Người hướng dẫn và phù trợ. Có Chúa trong đời, chúng ta sẽ tìm thấy niềm vui và hạnh phúc.

 

Chúa vẫn hiện diện như dòng suối miên man chảy tứ thời bát tiết. Người thành tâm kiếm tìm Chúa sẽ giống như người đến kín múc nước nơi dòng suối để mang về nhà mình. Sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời chúng ta thật lạ kỳ. Bởi lẽ Chúa vừa hữu hình vừa vô hình; vừa hiện diện, vừa vắng mặt; vừa tỏ hiện, vừa ẩn mình; vừa chí thánh cách biệt, vừa gần gũi thân thiết. Người tìm được Chúa rồi, lại khao khát tiếp tục tìm Chúa để hiểu biết Chúa hơn, vì gặp gỡ Chúa đem lại sự dịu ngọt và niềm vui hạnh phúc cho tâm hồn. Nỗi khát Chúa của tâm hồn không bao giờ thỏa mãn. Thánh Augustinô đã cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa, tâm hồn con sẽ luôn khắc khoải cho tới khi được nghỉ yên trong Chúa; vì Chúa đã tạo dựng chúng con cho Chúa”. Vị Giám mục giáo phận Hippo Regius cũng đã thốt lên: “Ai tìm kiếm Chúa sẽ được chiêm ngưỡng Chúa, và ai được chiêm ngưỡng Chúa sẽ ca tụng Chúa. Lạy Chúa, con muốn tìm kiếm Ngài, đồng thời con gọi Chúa. Con muốn kêu gào lên Chúa trong khi con đặt niềm tin vào Chúa; vì Chúa được công bố cho chúng con”. Hiểu như thế, suốt cuộc đời tín hữu chúng ta là một vòng xoay của sự chờ đợi, tìm kiếm, gặp gỡ, rồi lại tìm kiếm tiếp cho đến khi thực sự gặp Chúa trực tiếp, mặt giáp mặt chứ không còn như trong gương. Ðó là tình trạng hạnh phúc thiên đàng những ai yêu mến Chúa sẽ được hưởng.

Ngôn sứ Isaia diễn tả niềm mong đợi Chúa của dân Israen (Bài đọc I). Ðối với những người Do Thái lưu đày, họ cảm nghiệm được nỗi đau của kiếp nô lệ. Không còn Ðền Thờ, không còn lễ nghi phụng vụ, họ thấy cuộc sống của họ thật vô nghĩa. Họ cần Chúa như con người cần hơi thở, như cỏ cây cần ánh mặt trời. Vắng Chúa, cuộc đời họ sẽ suy tàn, sự nhơ uế sẽ lan tràn khắp chốn. Lời cầu nguyện của vị ngôn sứ cũng là lời than van của dân chúng. Chính trong bối cảnh này, sự chờ đợi càng trở nên da diết. Càng nhớ về quê xưa, lòng họ càng xốn xang mong mỏi. Càng hoài niệm quá khứ, họ càng nhớ về cội nguồn. Họ cầu xin Chúa đến để nâng đỡ và giải thoát họ, đem cho họ ánh sáng và niềm tin. Họ nhớ lại lời Chúa hứa, cầu xin Ngài “xé trời mà xuống” để giải phóng dân tộc khỏi lầm than và đưa về quê cha đất tổ. Tác giả cũng ngẫm suy về tội lỗi của tiền nhân, là nguyên nhân gây đau khổ cho dân tộc, nhất là cảnh lưu đày. Tâm tình chờ đợi cũng là tâm tình sám hối ăn năn, nhận ra những lỗi lầm để xin ơn tha thứ.

Niềm khao khát của Israen cũng là niềm khao khát của thời đại chúng ta. Con người thời nay cậy dựa vào những triết thuyết vô thần và những thành tựu của khoa học để chối bỏ Thiên Chúa. Thay vì tôn thờ Ðấng Tạo Hóa, người ta tôn thờ khoa học kỹ thuật vì cho rằng khoa học kỹ thuật có thể trả lời được mọi vấn nạn của cuộc sống. Nhiều người ngông cuồng tới mức chủ trương: trong tương lai, khoa học kỹ thuật chính là một tôn giáo mới (!). Ðức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã viết: “Chủ nghĩa nhân bản loại trừ Thiên Chúa là một chủ nghĩa phi nhân. Chỉ có thứ nhân bản mở ra cho Tuyệt Ðối mới có thể giúp ta cổ võ và đạt được những hình thức sống xã hội và dân sự - trên bình diện cơ cấu, tổ chức, văn hóa, đạo đức -, bằng cách nó giữ ta khỏi rơi vào tình trạng nô lệ cho những cái mốt, những cái thời thượng” (Thông điệp Bác ái trong Chân lý, số 78). Ðây cũng là cám dỗ lớn nhất mà loài người từ thời nguyên thủy đã gặp phải, đó là muốn nên như Thiên Chúa và tin rằng có thể thay thế Ngài (x. St, Chương 3). Hơn bao giờ hết, nhân loại đang cần đến Thiên Chúa. Xã hội của chúng ta hôm nay cho thấy kinh nghiệm rõ về điều này: một khi khước từ Thiên Chúa, hậu quả sẽ là một xã hội đầy bạo lực, giết chóc, tệ nạn xã hội, lừa đảo dối trá, luân thường đạo lý suy đồi.

Lời Chúa hôm nay nói đến nỗ lực cố gắng của chúng ta trong khi chờ đợi Chúa. Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh một người chủ đi xa trao nhà cho đầy tớ coi sóc. Mỗi người một việc, người thì coi ban ngày, người thì gác ban đêm. Ông chủ sẽ về bất cứ lúc nào. Những người coi nhà buộc phải tỉnh thức và thận trọng để lúc chủ về, không những thấy họ còn thức mà còn thấy tài sản còn nguyên vẹn. Trong cuộc sống hằng ngày, có nhiều hình thái “mê ngủ” khác nhau: có những người đam mê trong danh vọng, của cải, chức quyền. Có những người tự cho mình làm được mọi sự mà không cần đến Thiên Chúa hay các vị thần linh. Cũng có người nhắm mắt liều mạng, chấp nhận một cuộc sống không có tương lai, sa lầy trong vũng bùn tệ nạn hoặc trong thế giới ảo. Hình ảnh người phú hộ chủ quan và cậy mình trong Tin Mừng, luôn là lời nhắc nhở chúng ta (x. Lc 12,13-21).

Mùa Vọng như “nốt nhấn” của bản nhạc cuộc đời, vừa trầm lắng vừa sâu xa. Ðây là thời điểm Giáo hội mời gọi chúng ta hãy trở về với bản thân để xác định vị trí của Chúa trong đời sống cũng như tình trạng tâm hồn của mình. Chúa đang đến trong cuộc đời chúng ta. Lễ Giáng Sinh là một kỷ niệm đẹp của mối tình Thiên Chúa - Con Người. Sau bao thế hệ xa cách, nay Thiên Chúa đã chủ động đến với loài người. Ngài hạ cố đến gặp gỡ và tâm tình nghĩa thiết với chúng ta. Ðức Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, chính là bằng chứng hữu hình của sự nghĩa thiết ấy.

Chờ đợi trong tỉnh thức, đó là tâm tình của mỗi tín hữu trong suốt cuộc đời. Lạy Chúa, xin hãy xé trời mà ngự xuống. Xin hãy đến để nâng đỡ và soi sáng chúng con. 

 

TGM Giuse VŨ VĂN THIÊN - TGP Hà Nội

 

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm