Thứ Sáu, 23 Tháng Tám, 2019 08:00

Hãy bước qua cửa hẹp

Sống trên đời là một cuộc chiến đấu không ngừng. Con người từ lúc sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay là một cuộc phiêu lưu, một cuộc vượt thắng liên lỉ để sinh tồn. Do đó, chiến đấu không ngừng có nghĩa là chiến đấu mãi mãi không nghỉ ngơi. Nói một cách siêu nhiên như Chúa dạy hôm nay trong đoạn Tin Mừng của thánh Luca: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào” (Lc 13,24 ). Cửa hẹp là cửa khó lách, khó vào. Người ta đã có nhiều lần ví von khi vẽ hình tượng của một anh khổng lồ định chui qua cửa hẹp nhỏ xíu, giống như hình ảnh con lạc đà và lỗ kim. Cửa hẹp đòi hỏi con người phải phấn đấu, phải cố gắng, vượt thắng nhiều, liên lỉ và mãi mãi. Cửa càng hẹp mà vào được mới quý. Chúa Giêsu đã nói: “Phấn đấu bước qua cửa hẹp mà vào”. Chữ “vào” ở đây là vào Nước Thiên Chúa. Cửa hẹp dẫn đến sự sống (Mt 7,14 ).

Kết quả hình ảnh cho bước qua cửa hẹp

Chữ phấn đấu mà Chúa dùng ở đây là chiến đấu với cái tôi to lớn của mình, cái tôi cồng kềnh, ích kỷ; cái tôi tham vọng; cái tôi tự hào, tự mãn của bản thân con người. Chính vì thế, càng làm cho cái tôi nhỏ bé đi như trẻ thơ, Nước Trời mới thuộc về mình được. Cái tôi càng trở nên khiêm hạ trước mặt Thiên Chúa, trước mặt anh em. Thật ra, con người luôn có khuynh hướng làm cho cái tôi của mình phình ra, to lên. Ðó là sự kiêu ngạo, tự mãn về tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, danh dự… Cái tôi của con người càng to thì càng xa rời Thiên Chúa.

Ơn cứu độ không dành riêng cho bất cứ một ai dẫu là dân Do Thái được Thiên Chúa tuyển chọn. Người Do Thái xưa cứ tưởng rằng Chúa đã chọn họ, họ đương nhiên được cứu độ. Mặc dầu Thiên Chúa tuyển chọn lựa dân Do Thái, nhưng nhiều người đã phản nghịch, đi theo tà thần, thờ bò vàng, do đó, họ mất phần phúc Nước Trời… Ðức Giêsu đã nêu gương cho nhân loại, cho con người, cho chúng ta bằng việc “tự hủy”. Ngài tự hủy mình ra không để sống kiếp loài người ngoại trừ tội lỗi (Philip 2,6-11). Chúa Giêsu tự hủy không đòi ngang với Thiên Chúa, Cha của Người. Ðây là sự tự hạ thẩm sâu làm cho Người được tôn vinh. Chính cái chết trên thập giá theo ý định của Thiên Chúa Cha là lời nói yêu thương cao vời nhất vì “Ơn cứu độ chứa chan nơi thập giá”.

Con đường dẫn vào sự sống, vào Thiên Ðàng là do mỗi người định đoạt vì Chúa ban sự tự do chọn lựa đi qua cửa rộng hay đi qua cửa hẹp. Con đường rộng thênh thang là con đường dẫn tới sự chết. Con đường hẹp là dẫn con người tới sự sống đời đời.

Nước Trời không phải là một phần thưởng đương nhiên chúng ta có được. Phần thưởng chỉ được trao ban cho những ai trung thành, tin tưởng, tín thác vào Chúa, đồng thời thực thi luật bác ái yêu thương “mến Chúa yêu người” trong suốt cuộc đời của mình. Và, nói như Ðức Thánh Cha Phanxicô: “… Sống tình yêu của Chúa và chấp nhận nói lời “xin vâng” như Ðức Mẹ là chúng ta đang bước vào con đường hẹp, bước vào cửa Nước Trời”.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con biết mau mắn cởi bỏ con người cũ, mặc lấy Ðức Kitô, sẵn sàng nỗ lực phấn đấu, vượt thắng bản thân, để đi vào con đường hẹp, tiến tới sự sống đời đời. Chúng con ý thức sâu xa, con đường hẹp là con đường đưa tới sự sống. Con đường rộng thênh thang là con đường dẫn tới sự hư vong.

LM. GIUSE NGUYỄN HƯNG LỢI, DCCT

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm