Thứ Bảy, 04 Tháng Chín, 2021 10:07

Hãy mở ra

 

Chúa nhật XXIII thường niên - Năm B

Bài đọc 1: Is 35,4-7a; Bài đọc 2: Gc 2,1-5; Tin Mừng: Mc 7,31-37

 

Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và Người câm nói được”

 

Có nhiều khi tôi tự hỏi: Nếu một ngày nào đó tự nhiên mình bị câm và điếc, lúc ấy cuộc đời mình sẽ ra sao? Lúc ấy chắc sẽ buồn và thất vọng lắm. Nhưng hiện nay, miệng còn nói được, tai nghe được, vậy câu chuyện Tin Mừng hôm nay có nghĩa gì với tôi?

Kinh Thánh Kitô giáo trình bày con người là một sinh vật được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa, không phải là một Thiên Chúa đơn độc, cô đơn, nhưng là Thiên Chúa Ba Ngôi, một cộng đồng hiệp thông trong yêu thương. Được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa như thế, con người cũng phải làm thế nào để cuộc sống của mình vươn tới chỗ hiệp thông với Chúa, hiệp thông với nhau, hiệp thông với cả vũ trụ. Cuộc sống như thế sẽ thật phong phú.

Ðể tiến tới sự hiệp thông, chúng ta phải dùng ngôn ngữ để chia sẻ với nhau. Nhờ lời nói, chúng ta có thể diễn tả được suy tư, cảm xúc, tâm tư trong lòng; đồng thời có thể nghe được tâm sự của người khác, từ đó nó hình thành cuộc đối thoại, kiến tạo sự hiệp thông với người khác và làm cuộc sống của chúng ta phong phú hơn.

 

 

Như vậy, nếu chúng ta không thấy hoặc không nghe được, rõ ràng là sẽ bị cắt đứt khỏi thế giới bình thường của con người. Vì thế trong các trường khuyết tật thính giác hiện nay, các giáo viên cố gắng giúp cho các em tập nghe và tập nói, để các em có thể hội nhập vào thế giới bình thường của con người. Biết được nỗi đau của những người câm điếc, ta sẽ thấy quý cái tai và cái miệng của mình chính là ân huệ và là một quà tặng lớn lao Thiên Chúa ban cho ta mà ta không biết tạ ơn. Đúng là “tôi đã khóc vì mình không có đôi giày, cho tới khi nhìn thấy một người bị cụt chân!”.

Có miệng và tai tốt lắm, nhưng có khi nào chúng ta nghĩ mình bị câm điếc theo nghĩa toàn diện không? Chúa Giêsu đã có lần mắng các tông đồ: “Các anh có mắt mà như mù, có tai mà như điếc”. Thật vậy, nếu mục đích đời sống con người là sự hiệp thông và ngôn ngữ là phương thế dẫn chúng ta đến sự hiệp thông, thì chúng ta lại khám phá ra rằng rất nhiều khi tai và miệng thay vì dẫn đến sự hiệp thông thì lại ngăn cản và có thể hủy diệt sự hiệp thông. Chúng ta có thể trở thành câm điếc theo nghĩa đó.

Có câu chuyện kể về một người phụ nữ đã có chồng 5 con. Chị được đưa vào bệnh viện để giải phẫu mắt. Suốt ngày đêm chị than thân trách phận. Chị sợ hãi, lo âu đủ chuyện. Chị chẳng hề quan tâm đến ai, kể cả những bệnh nhân nằm chung phòng. Tuần sau có một phụ nữ khác nhập viện nằm gần chị. Người phụ nữ mới vào ngày nào cũng thăm hỏi an ủi khuyến khích nâng đỡ chị suốt mấy tuần lễ như vậy. Một hôm, sau khi chồng và các con đến thăm chị, người phụ nữ mới vào sau nói với chị: “Này chị ơi, chị phải biết là chị may mắn và hạnh phúc nhiều lắm, vì có biết bao nhiêu người quan tâm và chăm sóc chị”. Câu nói đó làm cho chị suy nghĩ và phải nhận đúng như vậy. Biết bao nhiêu người quan tâm đến chị mà chị chẳng biết quan tâm đến ai, ngay cả những người trong gia đình. Chị nhận ra người bạn nằm cùng với mình không có ai thăm nuôi, vậy mà chị ta không hề than vãn một lời, lại còn động viên an ủi mình. Chị cảm thấy hối hận, định sáng hôm sau sẽ an ủi xin lỗi chị ấy. Nhưng tiếc rằng đã muộn, người phụ nữ ấy đã được Chúa gọi về ngay trong đêm. Vài hôm sau, khi được tháo băng, chị đọc được lá thư người bạn gởi cho mình. Nội dung bức thư viết: “Bạn thân mến, cảm ơn bạn về những ngày rất đặc biệt này. Tôi cảm nhận niềm hạnh phúc trong tình bạn của chúng ta. Tôi biết rằng bạn cũng chăm sóc cho tôi dù bạn không nhìn thấy tôi. Ðôi khi để lôi kéo sự chú ý của chúng ta, Thiên Chúa đã đánh gục chúng ta, hay ít ra Chúa làm cho ta mù lòa. Với hơi thở cuối cùng này, tôi cầu xin Chúa cho chị được nhìn thấy trở lại. Nhưng không phải thấy như chị thường thấy. Nếu biết tập nhìn bằng con tim, cuộc đời của chị sẽ phong phú hơn”.

Chúng ta có đôi tai rất thính, đôi mắt rất sáng, miệng rất đẹp. Vấn đề là chúng ta được mời gọi để không chỉ nhìn bằng cặp mắt thể xác, không chỉ nghe và nói những chuyện gây hận thù chia rẽ, nhưng là nói và nghe bằng con tim yêu thương. Chúng ta có thể câm điếc khi không nghe được những nỗi niềm ray rứt của người khác, khi dửng dưng trước những đau khổ của người bệnh hoạn, tật nguyền, trẻ thơ bơ vơ. Chúng ta có thể câm điếc khi không muốn nghe Chúa Giêsu nói lời sự thật, lời yêu thương, lời hòa giải. Có khi trong một ngày chúng ta đã nói biết bao lời hằn học, hận thù, độc ác, gây đau khổ, gây oán thù, gây chia rẽ. Muốn tránh được những câm điếc này thì phải cầu nguyện: “Lạy Chúa xin cho con biết nói, xin cho con biết nghe. Xin Chúa hãy phán một lời: hãy mở ra”.

Xa hơn nữa, khi Chúa Giêsu chữa lành cho người câm điếc, Ngài cũng mời gọi chúng ta thi hành tác vụ chữa lành cho người câm điếc. Chúng ta không thể làm phép lạ như Chúa, nhưng có thể trở nên đôi tai cho người điếc, trở nên cái miệng cho người câm.

Ở bên Mỹ, muốn đoạt được giải thưởng nổi tiếng thì tác phẩm của mình phải làm tác động đến trái tim người đọc và có thể vượt qua mọi biên giới của các quốc gia. Có một nhà văn cũng là nhà báo mơ ước như vậy. Một ngày kia, tình cờ ông ta đến nhà dưỡng lão, gặp một cụ già ngồi ghế đá. Ông cụ kể về gia đình, con cái của cụ. Ông có nhiều con nhưng chúng đi xa hết, đứa con gái út ở tận bên Ðức, ít khi liên lạc được bằng điện thoại. Tay ông bị liệt nên không viết thư được cho con, nghe vậy ông nhà báo liền lấy giấy ra, viết giúp ông cụ một lá thư. Viết xong anh cầm tay cho ông cụ ký tên. Hai hàng nước mắt lăn trên má, ông cụ cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Anh nhà báo trở về nhà và hai hàng nước mắt cũng tuôn chảy. Anh cảm thấy ngày hôm ấy anh đã đoạt được giải thưởng rồi. Anh chỉ viết một lá thư thôi, nhưng những dòng chữ ấy đã chạm đến trái tim con người, anh đã cho cụ mượn đôi tay, mượn cái miệng để diễn tả nỗi lòng của cụ đối với đứa con gái thân yêu và xa cách nghìn trùng.

Trong cuộc sống hằng ngày có biết bao công việc và cơ hội để chúng ta có thể giúp đỡ người khác. Đó chính là tác vụ chữa lành người câm điếc của Chúa Giêsu khi chúng ta cho người không biết nói mượn miệng lưỡi của mình, cho người khác nghe được lời sự thật, lời an ủi, lời khuyến khích. Hãy chiêm ngắm hình ảnh của người câm điếc để từ lòng chúng ta thốt lên lời tạ ơn về quà tặng và ân huệ mà Thiên Chúa đã ban cho, đồng thời ý thức được chính mình cũng có thể ở trong tình trạng câm điếc theo nghĩa toàn diện để xin Chúa chữa lành. Xin Chúa giúp chúng ta tập thi hành tác vụ chữa lành mà Chúa đã thực hiện suốt cuộc đời của Ngài.

“Lạy Chúa, xin hãy dùng con theo ý Chúa, làm chân tay cho những người què cụt, làm đôi mắt cho những ai phải đui mù, làm lỗ tai cho những người bị điếc, làm miệng lưỡi cho những người không nói được, làm tiếng kêu cho những người chịu cảnh bất công. Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đồng lúa để đem cơm cho những người đói đang chờ, đem nước cho những người bị khát, đem thuốc thang cho những người đau ốm, đem áo quần cho những người trần trụi, đem mền đắp cho người rét đang run. Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đường thắp đèn soi cho ai bước trong đêm, đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh, truyền cảm thông cho lữ khách đơn côi, nâng đỡ cho những kẻ bị chà đạp, đem tự do cho những kiếp đọa đày”.

 

Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm - GP Mỹ Tho

 

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm