Thứ Bảy, 04 Tháng Chín, 2021 08:24

HỌC HỎI PHÚC ÂM CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN - NĂM B

 

Mc 7,31-37

 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ, phụ trách.

 

1. Đọc Mc 7,24 - 8,10. Cho biết ba phép lạ trong phần này diễn ra ở vùng đất của ai ? Vùng đất và người dân ở đây bị người Do Thái coi là gì?

2. Đọc Mc 7,31. Hãy vẽ lại đường đi của Đức Giêsu qua câu này.     

3. So sánh Mc 7,31-37 với Mc 8,22-26. Có những điểm nào giống nhau giữa hai phép lạ trên? Hai phép lạ này đã làm cho lời ngôn sứ nào được ứng nghiệm? Đọc Is 35,5-6.

4. Đức Giêsu có thường “đặt bàn tay” để chữa bệnh hay chúc lành không? Đọc Mc 6,5; 8,23.25; 10,16. Ngài có dùng bàn tay để chữa bệnh không? Đọc Mc 1,31.41; 5,41; 9,27.

5. Đức Giêsu có hay dùng nước miếng để chữa bệnh không? Đọc Mc 7,33; 8,23; Ga 9,6. Nước miếng có công dụng gì?

6. Tại sao thánh Máccô lại phải dịch nghĩa từ “Épphatha” cho độc giả hiểu? Xem Mc 3,17; 5,41; 7,11; 10,46; 14,36; 15,34.

7. Đức Giêsu ngước mắt lên trời để làm gì? Đọc Mc 6,41; 7,34; Lc 18,13; Ga 11,41; 17,1.

8. Đọc Mc 7,36-37. Tại sao người ta cứ loan truyền về phép lạ dù họ bị Đức Giêsu cấm?

 

CÂU HỎI SUY NIỆM:

Có khi nào tôi thấy mình bị điếc về mặt tâm linh không, nghĩa là mất khả năng nghe tiếng Chúa và tha nhân? Điều gì thường khiến tôi bị điếc?

Có khi nào tôi thấy mình bị ngọng hay câm về mặt tâm linh không, nghĩa là mất khả năng nói chuyện với Chúa hay nói về Chúa cho người khác? Điều gì thường khiến tôi bị câm hay ngọng? 

Làm sao để khỏi điếc và câm về mặt tâm linh?

 

 

PHẦN TRẢ LỜI

1. Trong Mc 7,24 – 8,10, có ba phép lạ Đức Giêsu làm. Cả ba đều diễn ra ở vùng đất của dân ngoại. Vùng đất này và người dân ở đây đều bị coi là ô uế. Trước hết Ngài chữa cho cô con gái bị thần ô uế ám, của một phụ nữ ở vùng Tia, thuộc xứ Xyri (Mc 7,24-30). Kế đến Ngài chữa một người vừa điếc vừa ngọng ở vùng Thập Tỉnh (Decapolis), vùng dân ngoại này nằm ở bên kia sông Giođan (Mc 7, 31-37). Cuối cùng Ngài làm phép lạ cho bánh hóa nhiều lần thứ hai cũng ở bên kia sông Giođan (Mc 8,1-10). Sau đó Ngài xuống thuyền trở về vùng Đanmanutha (Mc 8,10), hầu chắc đây là một vùng ở bên này sông Giođan. Ba phép lạ này cho thấy dân ngoại nằm trong mối quan tâm của Đức Giêsu. Dù họ bị coi là ô uế, Ngài không ngại tiếp xúc với họ và làm cho họ những gì Ngài làm cho đồng bào của Ngài.

2. Khi đọc Mc 7,31 ta thấy khó vẽ lại con đường Đức Giêsu đã đi sau khi Ngài chữa cho con gái bà ở vùng Tia. Nếu xem trong bản đồ Kinh Thánh, ta thấy Ngài đi từ vùng Tia ngược lên vùng Xiđôn ở phía bắc. Tia và Xiđôn là hai thành phố nằm ở bờ biển Địa Trung Hải. Sau đó Ngài lại đi xuống theo hướng đông nam, qua phía bên kia của hồ Galilê, và đi vào vùng Thập Tỉnh (Decapolis) là vùng đất dân ngoại.

3. Có những điểm giống nhau giữa phép lạ chữa người điếc ngọng (Mc 7,31-37) và phép lạ chữa người mù (Mc 8,22-26). Cả hai phép lạ đều được làm ở vùng đất dân ngoại, ở bên kia sông Giođan (Thập Tỉnh, Bếtsaiđa). Cả hai người khuyết tật đều được ai đó dẫn đến với Đức Giêsu (Mc 7,32; 8,22). Họ xin Ngài “đặt bàn tay trên anh” Mc 7,32, hay “sờ vào anh” Mc 8,22. Đức Giêsu dùng bàn tay để “kéo riêng anh ra khỏi đám đông”(Mc 7,33) hay “cầm lấy tay anh đưa ra khỏi làng” (Mc 8,23): như thế Đức Giêsu không chữa bệnh cho hai người này trước mặt đám đông. Và Ngài cũng không chữa bệnh theo đúng cách thức họ yêu cầu. Họ xin Ngài “đặt bàn tay trên anh” thì Ngài lại đặt ngón tay và bôi nước miếng vào lưỡi anh, cũng như nói một lời (Mc 7,33-34). Họ xin Ngài “sờ vào anh” thì Ngài lại “đặt bàn tay trên anh” hai lần (Mc 8,23.25). Khi chữa xong, Đức Giêsu không muốn cho người khác biết (Mc 7,36; 8,26). Cả hai phép lạ của Đức Giê su đều thành công, tuy phép lạ thứ hai có chút khó khăn hơn. Hai phép lạ trên đây làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia” “mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được, miệng lưỡi người câm sẽ reo hò” (Is 35,5-6).

4. Trong Tin Mừng Máccô, người ta tin bàn tay Ngài có sức chữa lành (Mc 5,23; 7,32) hay ban phúc lành (Mc 10,13). Đức Giêsu thường chữa bệnh hay chúc lành bằng cách “đặt bàn tay” (6,5; 8,23.25; 10,16). Hơn nữa, trong nhiều lần khác, Ngài vẫn dùng bàn tay để chữa bệnh (Mc 1,31.41; 5,41; 9,27). Bàn tay của Đức Giêsu là khí cụ tuyệt vời để Ngài trao ban ơn phúc.

5. Đức Giêsu đã chữa lành bằng cách dùng nước miếng để bôi vào lưỡi người ngọng (Mc 7,33) và vào mắt người mù (Mc 8,23). Trong Tin Mừng Gioan, Ngài còn trộn nước miếng với đất để xức vào mắt anh mù (Ga 9,6). Thời xưa, nước miếng được coi là có khả năng chữa bệnh.

6. “Épphatha” là một từ bằng tiếng Aramaic. Đây là thứ tiếng Đức Giêsu nói hàng ngày. Thánh sử Máccô đã giải thích từ này (7,34: “hãy mở ra”) vì sợ có độc giả không hiểu, bởi họ không phải là người Do Thái. Trong Tin Mừng Máccô, Đức Giêsu còn dùng tiếng Aramaic nhiều lần khác, kèm theo lời giải thích sau đó. Thí dụ: Bôanêghê là “con của thiên lôi” (3,17); Talitha kum là “Cô bé, trỗi dậy đi!” (5,41); co-ban là “lễ phẩm dâng cho Chúa” (7,11); Batimê là “con trai ông Timê” (10,46); Ápba là “Cha ơi!” (14,36); Êlôi, Êlôi, lema xabácthani là “Lạy Thiên Chúa tôi! lạy Thiên Chúa tôi! tại sao Ngài bỏ tôi” (15,34).

7. Trong các sách Tin Mừng, khi cầu nguyện cùng Thiên Chúa, Đức Giêsu thường “ngước mắt lên trời” (Mc 6,41; 7,34; Lc 18,13; Ga 11,41; 17,1). Người Do Thái tin Thiên Chúa là Cha ở trên trời (Mt 6,9; 16,17). Ngài là Chúa tể trời đất (Mt 11,25). Tiếng nói của Thiên Chúa Cha là tiếng nói từ trời (Mc 1,11), hay từ đám mây (Mc 9,7).

8. Dù bị Đức Giêsu cấm không được kể lại chuyện phép lạ cho ai, nhưng những ai biết chuyện Đức Giêsu đã chữa cho anh điếc và ngọng đều hết sức ngỡ ngàng đến nỗi họ không thể nào giữ kín được. Họ thấy mình phải “loan truyền” những điều tuyệt vời Ngài đã làm cho anh (Mc 7,36-37).

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm