Thứ Sáu, 29 Tháng Mười Một, 2019 07:05

Mùa Vọng Mùa Tỉnh thức

Năm 79, một thành phố lớn trên 20 ngàn dân bất thình lình bị núi lửa vùi lấp dưới lớp phún xuất thạch dày trên 5 mét. Thành phố đó tên Pompê gần thành Napôli thuộc nước Ý.

Ngày nay, các nhà khảo cổ đã đào bới và tìm thấy những bộ xương người đóng trong một lớp tro bụi chai cứng. Dựa theo những bộ xương, người ta dùng thạch cao để đắp thành những hình người trong tư thế y hệt lúc xảy ra nạn núi lửa phun. Những bức tượng thạch cao đó diễn tả những hành vi cuối cùng của một số người Pompê: Một người mẹ đang ôm chặt đứa con trong vòng tay. Một người lính trong bộ áo giáp với vũ khí trong tay, đang đứng gác. Một nhóm người khác đang cầm gươm, chân đạp trên đống vàng bạc, bên cạnh họ là 5 xác chết... Những tư thế này cho thấy họ đã chết một cách bất ngờ khi núi lửa phun.

Nếu suy ngẫm kỹ, những hình ảnh này dường như hàm chứa lời nhắn nhủ, giáo huấn của Chúa hôm nay: Hãy tỉnh thức, sẵn sàng vì không biết giờ nào Chúa đến. Thánh Matthêu đã thuật lại trong bài Tin Mừng lời Chúa Giêsu báo trước “ngày Chúa đến”. Trong ngày ấy, nhân loại được chia thành 2 hạng: có người sẽ được tiếp nhận vào Nước Trời, có người sẽ bị bỏ rơi trong án phạt muôn thuở. Ðược tiếp nhận hay bị bỏ rơi là tùy thuộc mỗi người có tỉnh thức và sẵn sàng hay không?

Ảo tưởng nguy hiểm nhất của con người là cho rằng mình có rất nhiều thời giờ, để rồi lại bị chính thời gian bào mòn đi ý chí, bị chính những sản phẩm mình làm ra ru ngủ trong cái cảm giác cái chết là điều xa vời. Con người chúng ta dễ bị gây mê, bị ru ngủ trong lối sống hưởng thụ, thực dụng, để rồi cứ ngỡ thế giới mình đang sống là duy nhất, vĩnh hằng.

Mùa Vọng như một khoảng lặng với ý nghĩa nhắc nhớ con người sống có trách nhiệm hơn, sống tỉnh táo hơn. Bởi Kitô hữu không chỉ là con của Ðất, mà còn là con của Trời; không chỉ lo lắng ở đời này mà còn biết bận tâm cho đời sau. Và trên mỗi bước hành trình, Thiên Chúa vẫn luôn ở đó. Ngài vẫn đang đến, đơn sơ, dung dị. Không trống phách tưng bừng, nhưng âm thầm lặng lẽ. Không uy nghi lẫm liệt như những bậc quân vương, mà trong sự hiền lành khiêm nhường của một người phục vụ. Ngài luôn xuất hiện như một cái gì bất ngờ và mới mẻ. Không như vị quan tòa nghiêm khắc, nhưng như một người cha nhân hậu, một người bạn dễ thương.

Nếu biết mở lòng ra, chúng ta sẽ dễ dàng khám phá trong cuộc sống dung mạo của Thiên Chúa. Có thể Ngài đang đến qua những con người hiền lành, bé nhỏ quanh ta, trong những con người khốn khổ túng cùng. Ngài có thể đang lẫn vào giữa đám đông vô danh, đang ẩn mình giữa đám người lê bước trên nẻo đường cát bụi, đang rét run với cặp mắt ngơ ngác giữa những nạn nhân của thiên tai lụt bão... Phải tỉnh thức lắm mới có thể gặp được Ngài. Tỉnh thức không có nghĩa là ngồi đó mà chờ đợi, nhưng là bắt tay vào hành động. Chúa như ông chủ đi vắng, giao cho ta trách nhiệm trông coi gia đình, giáo xứ, quê hương và cả thế giới mình đang sống. Ta được tự do hành động, và có trách nhiệm làm cho môi trường xung quanh được phát triển về mọi mặt. Vì thế, tỉnh thức là nhìn thấy những nhu cầu của anh em, và đáp ứng những nhu cầu đó.

Tỉnh thức là nhìn thấy ý Chúa trong những trào lưu thời đại, là nhận biết Chúa đang hành động trong những tâm hồn thiện chí, để thay cho đối kháng, cho tranh giành ảnh hưởng bằng sự cộng tác trong huynh đệ chân thành. Như thế, mùa Vọng gọi mời cuộc hội ngộ lớn của hồng ân cứu độ, là mùa của dấn thân, nhập cuộc, của phấn đấu vươn lên bằng những sửa sai và đổi mới; cố gắng vun quén, ươm trồng và nhân lên nhiều hơn nữa những cái tốt cái đẹp, những điều thiện, điều hay trong cuộc sống, trong gia đình mình.

Mùa Vọng cũng là mùa của tỉnh thức, mùa của lên đường, ra khỏi cái vỏ ốc của ù lì, ươn lười để bước đi trong hân hoan và hy vọng. Ðể biết đâu, một lúc nào đó, chợt nhận ra Chúa đang đến thật gần, chợt nhận ra Ngài đang hiện diện nơi một ai đó trong cộng đoàn giáo xứ, trong gia đình chúng ta?

Lm. Giuse TRẦN ÐÌNH TÚC, GP Bà Rịa

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm