Thứ Sáu, 06 Tháng Mười, 2017 09:23

Tá điền và vườn nho Nước Thiên Chúa

Tôi đang đi trong vườn cà phê. Cây cà phê được mưa thuận gió hòa, được chăm bón kỹ lưỡng, cắt tỉa kỹ thuật, rất sai trái. Ngắm nhìn vườn cà phê đỏ rực, tôi thầm ca ngợi Thượng Đế đã ban cho nhân loại một loại thức uống rất đặc biệt. Nó làm cho đầu óc con người tỉnh táo, sáng suốt. Gợi hứng cho các văn nghệ sĩ hoàn thành nhiều tác phẩm để đời.

Lặng lẽ bên ly cà phê nóng, nhìn từng giọt nhỏ xuống với mùi hương thơm ngát hoang sơ núi rừng, tôi thầm suy nghĩ về ý nghĩa cuộc đời, về thăng trầm thế sự: Phải làm gì cho xã hội, cho đồng loại, cho Giáo-hội-được-ví-như-vườn-nho trong bài Tin Mừng hôm nay.

Chúng ta thuộc loại tá điền nào

Mỗi người chúng ta là tá điền được Chúa gởi đến vườn nho, hay là được trao cho một vườn nho để canh tác, thu hoạch những sản phẩm nặng trĩu chất lượng. Những sản phẩm này ông chủ không lấy hết, chỉ lấy một phần theo giao kèo. Tá điền càng lao động hết mình, càng thu hoạch lớn. Điều này chứng tỏ chủ vườn rất hào phóng, thương lớp người nghèo vô sản, muốn họ đổi đời. Ông còn trao cho họ hy vọng khai thác vườn nho vô thời hạn, hoặc một thời gian lâu dài. Thế nhưng, lòng tham con người vô đáy, mau quên và vô ơn. Lợi dụng lòng tốt, tá điền muốn chiếm đoạt, lại còn tàn ác đánh đập, giết người nhà của chủ. Ta nhận thấy sự hiền từ nhẫn nhục của ông chủ, không ra tay trừng phạt ngay, mà còn lạc quan đợi chờ sự hồi tâm, sự nể trọng của bọn tá điền khi “liều lĩnh” sai con của mình vào “hang sư tử”. Lòng bao dung tuy vô bờ vô bến, nhưng đức công chính của ông không thể biến thành nhu nhược. Những tá điền vô ơn vô phước đã bị trừng phạt đích đáng theo công lý.

Dụ ngôn này cho thấy công chính là phẩm tính của Thiên Chúa (x. Is 5, 16) biểu hiện qua việc Ngài chống lại sự ác (x. Kb 1, 13). Điều này chính người Pharisiêu cũng công nhận khi họ nói “Ác giả ác báo” (Mt 21, 41).

Chúng ta là những tá điền bị loại bỏ ?

Nước Thiên Chúa là “vườn nho sẽ được lấy đi không trao cho các ông nữa, mà trao cho một dân (cá nhân, tập thể, tổ chức, dân tộc, quốc gia…) biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi” (Mt 21, 43). Chúng ta đừng lầm tưởng Lời của Chúa chỉ liên quan đến dân Do Thái đương thời. Đức Giêsu còn lập lại với chúng ta những lời ấy khi chính chúng ta đang bị lão hóa và cằn cỗi về phương diện đức tin, khi chấp nhận cho đủ thứ dâm loạn và lòng mê hám tiền bạc, giết chết định chế gia đình, và bóp nghẹt mọi lẽ sống. Và chúng ta nghĩ sao, nếu trong kế hoạch của Thiên Chúa, Người phải ban Nước Trời - Vườn Nho cho những dân tộc khác, vì chúng ta đã không xả thân phục vụ cho vương quốc ấy.

Lịch sử cho thấy rằng, ngày nay Giáo hội vắng mặt tại nhiều nơi, hay nhiều môi trường xã hội mà trong quá khứ, đã có nhiều cộng đoàn Kitô hữu nổi tiếng (như tình trạng tôn giáo ảm đạm tại nhiều nước châu Âu…). Trước hoàn cảnh như vậy, người ta hay tìm những “nguyên nhân lịch sử” để lý giải. Điều này dễ làm hơn là tự tra vấn mình về sự sa sút tinh thần Phúc Âm của cộng đoàn.

Khủng bố, bạo lực trong thời đại chúng ta

Bài Tin Mừng hôm nay còn nói đến bạo lực, bắt bớ, ném đá, giết người… Những tá điền là những kẻ ích kỷ và bạo lực. Họ giết các sứ giả của Thiên Chúa là các tiên tri được Thiên Chúa sai đến để xây dựng một thế giới công bình, yêu thương. Họ là ai trong thời đại chúng ta? Họ là những chủ nhân làm giàu qua việc sản xuất vũ khí, thay vì giúp đỡ những quốc gia kém phát triển, chống lại nghèo đói, bệnh tật, bất công. Họ ngầm ủng hộ những chế độ độc tài khai thác tàn bạo tài nguyên thiên nhiên, bóc lột dân chúng vì quyền lợi riêng tư. Họ là những giám đốc xí nghiệp, công ty khai thác sức lao động của công nhân với tiền lương rẻ mạt. Quả đúng như lời Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II: “Thế kỷ XX được coi như thời đại mưu sát khổng lồ sinh mạng con người” (Tiến về ngàn năm thứ 3, chương 9, trang 236).

Cùng nhau xây dựng vườn nho thế giới

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta trở nên những tá điền trung tín của Thiên Chúa. Xây dựng Vườn Nho bằng tình yêu thương và sự hy sinh của chính bản thân mình cho tha nhân, như chính Ngài đã cầm tấm bánh bẻ ra và nói: “Hãy cầm lấy mà ăn, này là Mình Thầy” (Mc 14, 22).

Để xây dựng trật tự xã hội, phải lấy chính nhân phẩm con người như một tạo vật “giống hình ảnh Thiên Chúa” làm trọng tâm, như Đức Gioan Phaolô II đã nói: “Chính tự giá trị con người mới phát sinh ra giá trị xã hội, chứ không phải từ giá trị xã hội mà có giá trị con người” ( sđd, x. chương 9, 76).

Lm Antôn VŨ THANH LỊCH, Chánh xứ Dũng Lạc, GP Ban Mê Thuột

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm