Xác định con đường theo Chúa

ChúanhậtLễ-NămB

Bàiđọc1: Is 50,4-7;Bàiđọc2: Pl 2,6-11; TinMừng: Mc 14,1-15,47.

Phụng vụ Chúa nhật Lễ Lá bao gồm hai cử hành xem ra tương phản với nhau. Phụng vụ bắt đầu bằng cuộc kiệu lá. Thánh Marcô kể lại việc Chúa Giêsu tiến vào thành Giêrusalem và được dân chúng hoan hô: “Nhiều người lấy áo choàng trải xuống mặt đường, một số khác chặt nhành chặt lá ngoài đồng mà rải. Người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy: Hoan hô! Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa! Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại Vua Ðavít, tổ phụ chúng ta. Hoan hô trên các tầng trời” (Mc 11,1-10). Khi cử hành Lễ Lá, cộng đoàn không chỉ tưởng nhớ mà còn làm lại cử chỉ đó.

Thế rồi, trong Thánh Lễ, thay cho bài Tin Mừng là Bài Thương khó, kể lại việc Chúa Giêsu bị bắt, bị đưa ra tòa, chịu đánh đập dã man, phải vác thập giá lên đồi Golgotha, và cuối cùng bị đóng đinh vào thập giá cùng với quân trộm cướp. Cũng chính đám đông đã từng hoan hô Chúa Giêsu, nay xin tha Baraba và đòi đóng đinh Chúa Giêsu vào thập giá.

Về mặt lịch sử, đây đúng là diễn tiến những ngày cuối đời của Chúa Giêsu. Nhưng về mặt ý nghĩa, lại thật tương phản vì mới tung hô xong, lại đả đảo, từ đó, không thể không đặt câu hỏi tại sao người ta lại thay lòng đổi dạ nhanh như thế? Bài Thương khó giúp ta nhận ra một số lý do dẫn đến sự thay đổi này.

Trước hết, vì niềm hy vọng đặt không đúng chỗ. Các thượng tế và kỳ mục xúi dân xin tha Baraba và đòi giết Chúa Giêsu. Chúng ta thường nghĩ Baraba là tên cướp nhưng không hẳn như thế. Thánh Marcô nói, “Baraba đang bị giam với những tên phiến loạn đã giết người trong một vụ nổi dậy” (Mc 15,7), vậy ông ta phạm tội gì? Hãy nhớ lại Do Thái lúc đó nằm dưới sự thống trị của đế quốc Rôma và có những nhóm chủ trương sử dụng bạo lực để đòi lại chủ quyền. Baraba là một lãnh tụ của nhóm này, vì thế đế quốc Rôma bắt ông và sẽ xử tử ông. Ðối với dân Do Thái, nhiều người đi theo Chúa Giêsu cũng chỉ vì nghĩ rằng Ngài sẽ là một lãnh tụ chính trị sẽ giải thoát dân khỏi tay đế quốc Rôma và đem lại cuộc sống sung túc cho họ. Nhưng Chúa Giêsu nói rõ ràng, “Nước tôi không thuộc về thế gian này” (Ga 18,36). Vì thế họ thất vọng, và xin tha Baraba hơn là tha Chúa Giêsu.

Kế đến, vì sự ghen tị. Philatô đặt câu hỏi: “Các ông có muốn ta phóng thích Vua dân Do Thái cho các ông không?”. Và thánh Marcô viết thêm: “Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà các thượng tế nộp Người” (Mc 15,10), chứ Người không có tội gì cả. Những nhà lãnh đạo tôn giáo lúc đó ghen tị với Chúa Giêsu vì tầm ảnh hưởng và sự thu hút của Chúa đối với dân. Do đó họ đã quyết định phải giết Chúa Giêsu, và tìm đủ mọi cách để thực hiện quyết tâm này.

Những lý do trên cũng chất vấn lương tâm mỗi Kitô hữu: tôi đặt niềm hy vọng ở đâu? Tôi tin vào Chúa và đi theo Chúa vì cái gì? Nếu chỉ vì lợi lộc thế gian thì thánh Phaolô nói chúng ta là những kẻ đáng thương nhất trên trần gian (x. 1Cr 15,19)! Sớm muộn gì cũng thất vọng. Vì thế, phải rà soát lại đời sống đức tin của mình, xác định lại con đường theo Chúa, để sống đúng với ơn gọi làm người và là môn đệ Chúa Giêsu, hầu đạt đến sự sống đời đời, phong phú mà Chúa ban cho.

Thánh Lêô Cả nói rằng, “Cuộc thương khó của Chúa chúng ta còn kéo dài đến tận thế”. Văn hào Pascal cũng cùng một suy tưởng khi ông viết: “Chúa Giêsu còn hấp hối đến tận thế. Chúng ta đừng mê ngủ trong lúc này”. Nghĩa là ngay trong thời đại này, Chúa Giêsu vẫn đang chịu đau khổ nơi Thân Mình huyền nhiệm của Người là Hội Thánh. Những đau khổ đó có thể đến từ bên ngoài như các cuộc bắt bớ, bách hại…, nhưng cũng có thể đến từ chính con cái Chúa trong Hội Thánh, tại mỗi gia đình, trong từng giáo xứ, giáo phận, và một trong những lý do gây đau khổ là sự ghen tị. Vì ghen tị nên gièm pha, nói xấu nhau (ÐGH Phanxicô từng gọi là khủng bố), làm khổ nhau, làm mất bình an trong gia đình cũng như trong cộng đoàn. Cội nguồn của sự ghen tị là tính ích kỷ và kiêu căng, coi bản thân mình là trung tâm, cho nên khó chịu khi thấy người khác hơn mình và tìm cách triệt hạ họ. Ðó là cách sống hoàn toàn nghịch lại con đường yêu thương, khiêm nhu, dịu hiền của Chúa Giêsu. Vì thế mỗi Kiô hữu được mời gọi rà soát lại, cách riêng trong Tuần Thánh.

Trong cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, có một người âm thầm đi theo Chúa, đi theo bằng những bước chân cụ thể và bằng cả trái tim yêu thương. Người ấy là Mẹ Maria. Xin Mẹ Maria giúp chúng ta sống Tuần Thánh này với tâm tình của Mẹ, để Tuần Thánh mang lại ơn phúc dồi dào cho đời sống đức tin của chúng ta và cho sứ vụ của Hội Thánh.

Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm - GP Mỹ Tho

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XVI thường niên - năm B
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XVI thường niên - năm B
Đoạn Tin Mừng hôm nay kể chuyện các môn đệ trở về sau hành trình rao giảng. Thầy Giêsu muốn các môn đệ đến một nơi hoang vắng mà nghỉ ngơi vì Thầy biết họ đang rất mệt sau khi phục vụ cho nhu cầu của đông đảo dân chúng:...
Thánh Tâm
Thánh Tâm
Thánh Tâm là từ Công giáo, chỉ trái tim Chúa Giêsu Kitô - biểu tượng tình yêu của Người đối với Chúa Cha và đối với nhân loại, cũng là tình yêu của Ngôi Lời nhập thể, của Chúa Cha và Chúa Thánh Thần đối với con người (x. GLHTCG...
Lòng thương của Chúa Giêsu Kitô
Lòng thương của Chúa Giêsu Kitô
“Chúa Giêsu thấy đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt” (Mc 6,34).
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XVI thường niên - năm B
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XVI thường niên - năm B
Đoạn Tin Mừng hôm nay kể chuyện các môn đệ trở về sau hành trình rao giảng. Thầy Giêsu muốn các môn đệ đến một nơi hoang vắng mà nghỉ ngơi vì Thầy biết họ đang rất mệt sau khi phục vụ cho nhu cầu của đông đảo dân chúng:...
Thánh Tâm
Thánh Tâm
Thánh Tâm là từ Công giáo, chỉ trái tim Chúa Giêsu Kitô - biểu tượng tình yêu của Người đối với Chúa Cha và đối với nhân loại, cũng là tình yêu của Ngôi Lời nhập thể, của Chúa Cha và Chúa Thánh Thần đối với con người (x. GLHTCG...
Lòng thương của Chúa Giêsu Kitô
Lòng thương của Chúa Giêsu Kitô
“Chúa Giêsu thấy đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt” (Mc 6,34).
Hãy đi riêng ra
Hãy đi riêng ra
Sau một cuộc hành trình truyền giáo, các tông đồ phấn khởi trình bày cho Ðức Giêsu những gì mình đã làm và đã dạy.
Giáo hội của người nghèo
Giáo hội của người nghèo
Chúa Giêsu là một người nghèo. Các tác giả Tin Mừng đều khẳng định điều đó. “Con cáo có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ dựa đầu” (Mt 8,20), Quan tâm đến người nghèo là một trong những nhiệm vụ chính của Giáo hội.
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XV thường niên - năm B
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XV thường niên - năm B
Đọc Mc 6,8-9. Bạn hãy tưởng tượng xem nếu Đức Giêsu sống vào thời đại chúng ta, Ngài sẽ cho phép chúng ta được mang gì và không được mang gì khi sai chúng ta đi truyền giáo?
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XIV thường niên - năm B
Học hỏi Phúc Âm Chúa nhật XIV thường niên - năm B
Qua bài Tin Mừng Mc 6,1-6, ta thấy Đức Giêsu thật sự là người như chúng ta vì Ngài có một quê quán là Nadarét (Mc 6,1), có mẹ Maria và bà con thân thuộc vẫn còn sống (Mc 6,3), có nghề nghiệp (Mc 6,3).
Chúa Giêsu Kitô là tiên tri
Chúa Giêsu Kitô là tiên tri
Chúa Giêsu Kitô được tung hô là tiên tri, bởi những người đã chứng kiến những phép lạ Người làm và đã nghe những lời Người dạy. Họ nhận biết Ngài là người nói lời Thiên Chúa, nói với uy quyền về bản chất và những mục tiêu của Thiên...
Ðức tin của chúng ta  không phải là nhẹ dạ, mê tín...
Ðức tin của chúng ta không phải là nhẹ dạ, mê tín...
Trong bài đọc 1 (x. Êd 2,2-5), Êdêkien kể rằng ông đã được chính Thiên Chúa kêu gọi làm ngôn sứ, đã ban “thần linh” cho ông, trao cho ông sứ mạng truyền thông sứ điệp của Chúa đến với con cái Israel; nhưng đó là một sứ mạng khó...