Thứ Ba, 15 Tháng Chín, 2015 13:47

Nhật ký Đức Giêsu P2

 

NADARÉT, NGÀY…

Cha kính mến,

Trời đã sang xuân. Màu xanh t*ươi mát bao phủ khắp nơi. Đồi xanh, núi xanh, đồng xanh… Và hôm nay, trời cũng xanh nữa. Làng Nadarét rộn lên niềm vui. Lòng con rộn lên niềm háo hức. Năm nay con lên mười hai tuổi. Bố mẹ con cho con về thủ đô dự lễ Vượt qua [1]. Bố con qua bên nội. Mẹ con giặt đồ. Còn con thì tung tăng áo mới. Ngày mai đã lên đường rồi. Con nôn nao chịu không nổi.

Cha kính mến,

Con vừa chạy chơi khắp xóm. Nhà nào cũng đang chuẩn bị để sáng mai lên đường. Vá lều, nướng bánh, phơi đồ, gói mứt… Bọn trẻ con thì chí chóe với nhau. Đứa nào cũng nhìn con cách thèm thuồng. Đứa nào cũng hỏi con đủ thứ, nhất là thằng Giuđa:

- Giêsu ơi, bố mày cho mày đi lễ thật hả ?
– Ừ !
– Sướng thế ?! Chúng tao thì còn lâu mới được đi.
– Mẹ mình cũng được bố cho đi nữa.
– Nhà mày giàu thế ! Đi lễ cả nhà !

- Chẳng giàu đâu, chỉ biết để dành thôi. Bố mình làm ăn cần cù. Mẹ mình khéo léo dành dụm. Còn mình thì không hay vòi như các cậu.

Mà thế thật. Bố mẹ con chẳng giàu có như ai, nhưng cũng chẳng bao giờ phải thiếu thốn. Bố con cho con tiền. Mẹ con dạy con để dành. Bố con bảo : đi lễ thì phải có tiền để “bỏ hòm” đền thờ, để giúp người ăn xin. Năm nay con đã để dành được ba mươi đồng rồi. Tha hồ mà cho người ăn xin.

Giêsu
Con yêu dấu của Cha

************************

GIÊRIKHÔ, NGÀY…

Đêm nay, đêm thứ ba, đoàn Nadarét dừng chân ở tại thành Giêrikhô. Nhiều đoàn khác cũng dừng chân ở đây. Lều dựng lên ở hai bên đường, trập trùng như vô tận… Lạc đà, lừa ngựa và người hành hương từ đâu ùn tới tầng tầng lớp lớp như không biết ngưng nghỉ. Bước chân dồn dập. Bụi bay mù mịt. Tiếng hát ông ổng. Có lẽ họ tiến thẳng về Giêrusalem ngay trong đêm nay chăng ? Mẹ con bảo thế. Rồi bỗng dưng, mẹ con cao hứng hát lên :

Ai được lên núi Chúa ?
Ai được ở trong đền thánh của Người ?

Giọng mẹ truyền cảm như thôi miên, tha thiết như trái tim, rung nhẹ như hơi thở, lan tỏa như hương trầm. Bố con ồm ồm họa theo, một rừng đàn ông họa theo :

Đó là tay sạch lòng thanh
Chẳng mê theo ngẫu tượng
Không thề gian thề dối…

Sẵn trớn, đoàn Nadarét tiếp tục hát thánh ca cho đến khuya.
Khi mỗi căn lều chỉ còn leo lét một ánh đèn và tiếng thở đều đều của người mê mệt, thì ở ngoài kia mẹ con vẫn còn ngồi trên bãi cỏ, mặt nhìn về hướng Giêrusalem, không nhúc nhích. Người đang tâm tình cùng Đức Chúa.

Giêsu
Con yêu của Cha.

**********************

GIÊRUSALEM, NGÀY…

Cha kính mến,

Trưa nay đoàn Nadarét đã tới đền thờ Giêrusalem, chân con mỏi như muốn rơi ra từng khúc. Thế mà con vẫn chưa chịu nghỉ. Con chạy tung tăng khắp nơi để ngắm nghía, để rờ mó. Những hàng cột đá cẩm thạch dài hun hút. Đá trơn và mát rười rượi. Các thầy Lêvi mổ chiên bò không ngừng tay. Khói bàn thờ bốc lên nghi ngút. Tiền dâng cúng bỏ vào hòm nghe rổn rảng và không ngơi tay. Con cũng bỏ vào đó một đồng. Không biết cơ man nào là người. Không biết cơ man nào là tiền. Người và người, tiền và tiền.

Con chạy lên tận khu hồ Bêdata. Bệnh nhân nằm la liệt. Dường như Bêdata là hội chợ triển lãm bệnh nhân. Người ta bảo rằng lâu lâu lại có thiên thần xuống quậy nước. Ai nhanh chân xuống tới mặt hồ trước nhất, thì bệnh gì cũng khỏi. Con tự nghĩ :

1. Có thật không ?
2. Bao lâu mới có một lần ?
3. Chỉ có một người được khỏi thôi sao ?
Thế thì có cũng như không ! Hy vọng để thất vọng. Hy vọng mỏng manh. Thất vọng tràn trề. Đau khổ vẫn còn đó, đầy ắp và triền miên.

Bỏ Bêdata, con vòng trở về sân dân ngoại [1]. Đây là một cái chợ. Đây là chốn làm ăn. Thượng vàng và hạ cám. Mồ hôi chua lè và dầu thơm ngào ngạt. Áo quần tả tơl và vòng vàng rủng rỉnh. Chửi thề và hát thánh ca… loạn xà ngàu. Con không thể chịu được cái bầu khí dung tục này… Và kia nữa : chiên, dê, bò, bồ câu… Toàn là lễ vật để dâng trên bàn thờ cả, nhưng phải văng tục vài câu rồi mới ngã giá.

- Tôi mua chiên để dâng lễ hy sinh, mà sao các người cứa cổ đến thế ?
– Tôi phải đóng thuế cho đền thờ. Thượng tế cứa cổ tôi, tôi phải cứa cổ các người. Không cứa thì lấy gì mà ăn.

Chuyện của người lớn, con không dám xen vào. Mai mốt lớn lên, con sẽ dẹp cho mà coi.
Con về tới căn lều của gia đình, thì mẹ đã lên đèn. Bữa cơm tối cũng vừa dọn ra. Bánh mì không men, mứt chà là và nước lã. Con ăn ngấu nghiến làm mẹ con phì cười.

- Con đói lắm hả ?
– Vâng

- Sao con không mua bánh mà ăn ? Con có nhiều tiền lắm mà.
– Con cho người ăn xin hết rồi.
– Cho con một núi vàng thì cũng hết. Thôi được, cho người nghèo hay là cho Chúa thì cũng thế. Cho thì tốt hơn nhận con ạ. Con lo ngủ sớm để mai còn lên đền thờ nữa.

Bây giờ con xin được ngủ trong tình âu yếm của Cha.
Giêsu
Con yêu của Cha

GIÊRUSALEM, NGÀY…

Cha kính mến,

Hôm nay thánh đài Giêrusalem đã vãn người. Tín đồ hành hương đã dỡ lều và lục tục ra về. Thương buôn cũng cuốn gói nhảy phóc lên lưng lạc đà theo hướng Tây trực chỉ Gióppê, hoặc theo hướng Đông đi về miền Ảrập xa tít mù khơi… Từ sân tư tế đến sân dân ngoại, từ hành lang Salômon đến sân phụ nữ, từ thung lung Xêrông đến núi Cây Dầu, chỗ nào cũng rác rến và rác rến.

Từ vách tường đến gốc cây, từ mương rãnh đến bờ bụi, chỗ nào cũng hực lên mùi xú uế. Sầm uất bao nhiêu, thì xơ xác bấy nhiêu…

Chắc giờ này bố mẹ con và đoàn Nadarét đã tới Giêrikhô rồi. Bố mẹ con đang cuống quít đi tìm con. Còn con thì vẫn còn ở đây trong vùng thánh địa xơ xác. Con chưa muốn ra về, vì chính những khoảnh khắc này con mới thấy tâm hồn mình chìm lắng. Con muốn một mình dang tay cầu nguyện giữa hành lang Salômon sâu thăm thẳm.

Con cảm thấy sự hiện hữu của Cha đang chạm vào da thịt của con. Con cảm thấy tình thương của Cha đang hòa tan vào dòng máu, châu lưu khắp thân thể của con. Từng thớ thịt của con, từng sợi tóc của con đều có Cha và biến hóa thành Cha… Con chết lịm trong cảm thức này…

Có một bàn tay đặt nhẹ lên vai con. Con sực tỉnh. Một vị tôn sư hiền từ đang nhìn chằm chằm vào mặt con. Người không nói, nhưng cặp mắt của người như đang dò tìm.
– Rắpbôni ! Con khoanh tay, miệng lắp bắp chào người.

- Con làm gì ở đây một mình ?
– Con nói chuyện với Cha con.

- Cha con là ai ?
– Cha con là Đức Chúa Giavê.

- Ta không hiểu ý con muốn nói gì. Thôi đứng dậy, đi theo ta.

Người bá vai con, dìu con về phòng. Xa xa về hướng Gióppê, mặt trời đỏ oẳng đang chìm dần vào biển cả…

Vị tôn sư già khả kính dọn bữa cho con. Bánh mì, sữa tươi, thịt cừu và mứt chà là. Người nói chuyện với con một cách trân trọng.

- Ta thấy con có một cái gì rất khác thưởng. Phải chăng Giavê sắp ban cho dân tộc ta một Samuen mới. Chúa đã gọi Samuen ba lần trong giấc ngủ. Con biết chuyện này chứ ?

- Dạ, thưa con biết.
– Vậy khi Giavê gọi con, thì con thưa ngay như Samuen nhé. Thôi, con đi cầu nguyện và ngủ, mai ta sẽ lại gặp con.

Giêsu
Con yêu của Cha

 

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin tức liên quan
Tin khác