Chúa Giêsu là người quá khích ?

Một anh sinh viên về quê ăn Tết. Chiếc balô con cóc lép kẹp dán sát vào lưng. Hắn thất thểu đi vào nhà xứ, y như người thất nghiệp đi kiếm thầy bói.

- Ông Cố ơi ! Ông Cố có rảnh không ?

- Con có chuyện chi vậy ?

- Bạn con nó chê Chúa Giêsu đủ điều. Con trả lời không được. Ông Cố gỡ bí giùm con.

- Thử kể cha nghe coi.

-Nhiều lắm, con kể một hơi, rồi đến lượt ông Cố trả lời cho con nha.

1. Nó chê Chúa là bác ái quá khích: “Ai vả má ngươi bên phải, thì đưa cả má bên trái cho nó vả nữa”. Nó bảo: “Ông Nguyễn Khắc Viện cũng chê Chúa là quá khích. Cái gì cũng phải vừa vừa thôi. Đạo Trung Dung của Nho giáo đúng hơn, thực tế hơn giáo lý của Chúa”.

2. Chúa đòi hỏi ta những điều quá đáng “Ai không ghét cha mẹ, anh em, vợ con…vì Thầy, thì không xứng đáng là môn đệ của Thầy”. Bộ môn đệ của Chúa toàn là bọn bất hiếu và phản bội thôi sao?

3. Chúa tự mâu thuẫn khi bảo rằng: “Thầy đến không phải để mang hòa bình đâu nhá. Thầy đến để mang gươm. Thầy đến để làm cho con trai chống cha, con gái chống mẹ, nàng dâu chống mẹ chồng”.

4. Chúa dại thấy mồ. Con gái ông Giairô chết rồi mà lại bảo là nó ngủ. Nói ngang nói ngược, để người ta chửi cho. Mà là đàn bà chửi mới đau chứ. Dại ơi là dại !

5. Chúa bảo: “Ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái, ruộng đất vì Thầy và vì Tin Mừng, thì ngay bây giờ và ở đời này sẽ được gấp trăm về nhà cửa, ruộng vườn …”. Phi lý. Bộ bỏ một vợ để đi theo Chúa, thì sẽ có một trăm vợ hả ? Bỏ một cái nhà để theo Chúa, thì có một trăm cái nhà hả ? Chúa nói dóc không à.

- Hết thắc mắc chưa ?

- Chưa, nhưng mà con mệt quá rồi. Ông Cố cứ trả lời dùm con bấy nhiêu thôi đã.

- Được rồi. Ráng mà nghe. Ráng mà nhớ. Ăn Tết xong rồi về Sài Gòn mà trả lời cho tụi nó.

1. Khi Chúa bảo: “Ai vả ngươi má bên phải, thì đưa cả má bên trái cho nó vả nữa”, thì chỉ là kiểu nói, mà văn chương gọi là “cường điệu” hay “thậm xưng”. Bằng chứng cụ thể là khi tên vệ sĩ của thượng tế vả mặt Chúa, thì Chúa không những không đưa má kia cho nó vả, mà còn đặt vấn đề với nó: “Nếu tôi nói đúng, thì tại sao anh đánh tôi ? Còn nếu tôi nói sai, thì sai ở chỗ nào?”. Phải hiểu ý Chúa, hơn là hiểu lời theo nghĩa đen. Hiểu và làm theo nghĩa đen có thể không là bác ái mà là khiêu khích nữa. Ví dụ một anh chồng xỉn rượu đánh vợ cái bụp. Cô vợ la lên: “Mày đánh nữa đi ! Mày đánh chết tao đi !”. Như vậy là bác ái Kitô giáo ư ? Eo ơi ! Coi chừng đấy.

2. Theo Chúa mà phải ghét cha mẹ, vợ con ư ? Đó cũng là lối nói cường điệu đấy. Ý Chúa chỉ muốn nói rằng : người theo Chúa thì phải đặt quyền lợi của Chúa trên quyền lợi của gia đình. Cả đương sự lẫn thân nhân đều phải hiểu và làm như vậy.

Chúa cường điệu cũng giống như cha mẹ ta cường điệu. Mẹ la thằng cu Tí: “Mày phá như giặc vậy”. Không đúng, không đúng tí nào. Phá như giặc thì phải có đốt nhà, cướp của và hãm hiếp chứ. Eo ơi ! Mẹ nào nỡ tâm đánh giá con mình như thế ! Cường điệu đấy thôi.

3. Chúa đến mang hòa bình, tình thương và sự tha thứ. Vậy mà Người lại bảo là Người đến để gây chia rẽ. Eo ơi ! Làm gì có.

Nhưng chắc chắn là có nhiều người vì theo Chúa, mà bị thân nhân ghét bỏ. Lúc ấy các tông đồ cũng đang bị thân nhân chê trách, chế giễu. Họ tưởng là theo Chúa để có xôi thịt. Ai ngờ chỉ có cây khổ giá. Vỡ mộng. Tủi lắm ! Chúa nói thế để an ủi họ, để họ hiểu rằng Chúa không làm vua và chẳng ai trong bọn họ sẽ làm thủ tướng đâu.

4. Phải chăng Chúa lỡ lời khi nói với các bà phụ nữ đang khóc rằng: “Em bé có chết đâu. Nó ngủ đấy. Khóc làm chi ?”. Cả Mátthêu, Máccô và Luca đều nói rằng: “Họ chế giễu Người”. Họ là ai ? Là các bà. Các bà chửi thì ghê thật. Chúa làm bộ lỡ lời để cho người ta chửi nhưng chỉ chửi hai phút thôi. Khi thấy em bé sống lại thì ai chửi nhiều nhất, sẽ thương Chúa nhiều nhất, tin Chúa nhiều nhất và truyền giáo hăng say nhất. Lỗ hai phút, để lời muôn đời. Khôn ơi là khôn !

5. Chúa hứa cho người bỏ mọi sự mà theo Chúa, thì được gấp trăm ở đời này. Người nói mỉa đấy. Cho gấp trăm ở đời này mà “cùng với sự bắt bớ”, thì có khác gì cho một tô phở ngon “cùng với một giọt dầu hôi”. Sở dĩ Người nói mỉa như thế là để dằn mặt các tông đồ vẫn còn xôi thịt. Nói mãi vẫn chưa lọt lỗ tai họ. Ngay trong Bữa Tiệc Ly các ông vẫn còn tranh luận sôi nổi xem ai sẽ là người lớn nhất trong nước của Chúa. Nghĩa là khi Chúa làm vua, thì ông nào sẽ làm thủ tướng. Xôi thịt đến thế là cùng ! Bị Chúa nói mỉa như thế cũng chưa vừa đâu.

- Bây giờ con hiểu rồi. Con cảm ơn ông Cố.

- Đọc Lời Chúa thì chưa đủ. Còn phải tìm hiểu Ý Chúa và Tâm của Chúa nữa. Lời là ngôn ngữ của loài người. Nó tương đối lắm. Có khi ngôn ngữ chỉ là quy ước thôi. Lấy tiếng Việt làm ví dụ :

-Khi chàng trai hỏi người con gái rằng: “Em có yêu anh không ?”, thì nàng sẽ trả lời rằng: “Ghét thấy mồ”. Ghét là yêu đấy.

-Khi mẹ bảo: “Đi chợ mua cho mẹ một nải chuối lá xiêm trắng, thì phải hiểu rằng đó là chuối lá xiêm có màu vàng sáng”.

-Khi nhà văn mô tả: “Trời nắng như đổ lửa”, thì phải hiểu là trời nắng dữ lắm. Vậy thôi.

-Đang đêm có tiếng kêu của bà hàng xóm: “Bớ làng nước ơi ! Nó đánh chết tôi rồi !”, thì phải hiểu là còn lâu mới chết. Giận chồng thì phải kêu lớn như thế.

-Khi mẹ nói: “Tao rầu thúi ruột”, thì phải hiểu là mẹ buồn lắm, nhưng ruột vẫn lành lặn trăm phần trăm.

Đọc Lời Chúa, cũng phải cân nhắc như vậy đó. Nếu không thì coi chừng

Tạp bút của Lm. Piô Ngô Phúc Hậu

tin liên quan

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Thầy Giêsu của tôi là một sứ ngôn cao cả, là một siêu sao của thời ấy. Thế mà anh không khúm núm, không “kính nhi viễn chi”. Anh chơi thân với Thầy tôi như bạn bè.
Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Tôi quý mến anh và muốn biết thật nhiều về anh. Nhưng lịch sử thế giới không biết anh. Tôi mải mê đọc cuốn Tin Mừng thứ bốn, để may ra lượm được một nắm kỷ niệm về anh. Nhưng Gioan chỉ cho tôi một vài chi tiết thật nhỏ,...
Lá thư ngỏ gửi người phụ nữ Samari
Lá thư ngỏ gửi người phụ nữ Samari
Trưa hôm ấy: trời nắng chang chang, gió im phăng phắc. Thầy tôi ngồi một mình trên thành giếng. Hai bàn tay cài răng lược đặt hờ trên hai đùi khép kín. Mắt nhìn về xa xăm.
Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Thầy Giêsu của tôi là một sứ ngôn cao cả, là một siêu sao của thời ấy. Thế mà anh không khúm núm, không “kính nhi viễn chi”. Anh chơi thân với Thầy tôi như bạn bè.
Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Lá thư ngỏ gửi ông Ladarô
Tôi quý mến anh và muốn biết thật nhiều về anh. Nhưng lịch sử thế giới không biết anh. Tôi mải mê đọc cuốn Tin Mừng thứ bốn, để may ra lượm được một nắm kỷ niệm về anh. Nhưng Gioan chỉ cho tôi một vài chi tiết thật nhỏ,...
Lá thư ngỏ gửi người phụ nữ Samari
Lá thư ngỏ gửi người phụ nữ Samari
Trưa hôm ấy: trời nắng chang chang, gió im phăng phắc. Thầy tôi ngồi một mình trên thành giếng. Hai bàn tay cài răng lược đặt hờ trên hai đùi khép kín. Mắt nhìn về xa xăm.
Lá thư ngỏ gửi ông Giaia
Lá thư ngỏ gửi ông Giaia
Ông Gia-ia ơi, từ giờ phút này, tôi không còn có thành kiến về ông nữa. Tôi thương mến ông quá chừng. Tôi lẽo đẽo đi theo Thầy. Tôi ghi khắc từng thái độ, từng cử chỉ nhỏ nhặt của ông.
Lá thư ngỏ gửi ông Nicôđêmô
Lá thư ngỏ gửi ông Nicôđêmô
Đêm hôm ấy, Thượng tế Caipha triệu tập Đại Công Nghị để họp khẩn cấp. Các Đấng Bề trên, các ông Pharisêu, các ông Kinh sư... Trùng trùng, điệp điệp. Và có cả ông nữa. Toàn là dân trí thức. Toàn là bậc thầy thuộc Thánh kinh làu làu.
Lá thư ngỏ gửi ông Dakêu
Lá thư ngỏ gửi ông Dakêu
Ông là người lớn mà leo lên cây để nhìn trộm, y như một thằng trẻ con. Tại sao ông lại có thể đánh mất mình một cách dễ dàng như thế? Nghĩ mãi tôi mới ngộ ra rằng khi người ta quá say mê một cái gì, thì dễ...
Lá thư ngỏ gửi phu nhân Gioanna
Lá thư ngỏ gửi phu nhân Gioanna
Tôi ngỏ bày hết tâm tư của mình cho Thầy, mong Thầy cho tôi biết thật nhiều về Chị. Thầy chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai tôi, rồi nhỏ nhẹ tâm tình: “Một ơn gọi đặc biệt. Một ơn gọi hiếm hoi”.
Lá thư ngỏ gửi Tiểu Vương Philíp
Lá thư ngỏ gửi Tiểu Vương Philíp
Tôi đi từ Bắc chí Nam, từ nông thôn đến thành thị. Tôi lắng nghe lời bình luận của những cụ già đức độ và đầy kinh nghiệm. Tôi ghi nhận những thông tin dài vô tận của những người đàn bà ủng hộ quá khích quyền tự do ngôn...
Lá thư ngỏ gửi Tôma
Lá thư ngỏ gửi Tôma
Thầy quỳ gối, chắp tay, cúi đầu. Không động đậy, y như một pho tượng. Tớ cũng quỳ xuống, chắp tay, nhưng không cúi đầu, mà lom lom nhìn ngắm Thầy. Bỗng Thầy dang tay, ngước mắt nhìn trời. Nhìn lâu lắm.