Ngôn ngữ của phế tích

Con đường từ Lâm Đồng nối Đắc Nông có nhiều đoạn thật ngoạn mục: những thung lũng trong mây, những nương rẫy trù phú, những triền đèo uốn lượn bên núi cao bên suối sâu..., nhưng khi qua một đoạn rừng gió bụi, một khung cảnh khiến tôi không sao quên được chuyến giang hồ trên yên xe máy, đó là giữa đám cây phủ bụi đỏ hiện lên một ngôi giáo đường hoang phế.

Cảnh tượng đẹp và quạnh hiu trong ráng chiều muộn khiến tôi sững sờ.

Bức tường vỡ loang lổ, các nếp gạch, diềm mái chỉ còn trơ vài đường nét để ta có thể hình dung được một bộ khung thánh đường thuở lành lặn. Một nóc tháp chuông đổ vào nền trời, bên những cỏ lau và lá rừng xáo xác.

Tôi hồ như còn nghe trong gió những lời kinh vang vọng, những giai điệu thánh ca dặt dìu thanh thoát, và cả tiếng chuông ngân sớm chiều, tiếng rì rầm chuyện trò của những giáo dân trong một cộng đoàn nào đó đã hội tụ và ly tán.

Nhưng bây giờ, tôi đứng đây, giữa trời xứ lạ, trước một ngôi giáo đường bỏ hoang mà mình chưa từng biết đến lai lịch, thì những hình dung kia chỉ là chuỗi suy diễn từ ký ức và kinh nghiệm sống từ trong quá khứ.

Giữa buổi chiều này, đứng bên con lộ vắng, tôi chỉ cầu ước sao có một bóng dáng con người bước về từ trong đống đổ nát và kể cho tôi câu chuyện về lịch sử của một chốn thờ phượng. Điều gì đã xảy ra trước đó? Câu hỏi ấy rồi đây sẽ theo tôi không chỉ trong suốt chuyến hành trình, mà có thể còn đeo đẳng suốt những tháng năm lưu lạc trong đời sống, khi tâm trí cần đến những thánh đường để được náu nương.

Tôi đã đứng giờ lâu trước khoảng sân cỏ mọc um tùm và đi đi lại lại ở dãy hành lang có lẽ từng in những bóng người quỳ gối. Tôi miết tay lên những bờ tường vỡ và ngỡ mình đang đi một chặng đàng thánh giá như những tín hữu sùng đạo từng đến đây và tưởng niệm cuộc khổ nạn mỗi đêm. Rồi chặng đàng thánh giá đi vào đời họ, đi vào một phần lịch sử ngôi thánh đường này.

Tất cả trả về hoang phế.

Tôi lại miên man nhớ về những năm ấu thơ, cũng trên những dặm đường ngược xuôi cùng gia đình trên rẻo đất duyên hải miền Trung nắng gió, một cơ duyên đã đưa tôi đến với đan viện Citeaux. Những bờ tường rêu rũ buồn, những vòm cửa có đỉnh chóp nhọn mở vào một không gian tịnh mặc, khối tích công trình khá lớn nhưng khiêm cung như muốn ẩn vào trong phông nền cát trắng và cỏ cây. Đứng trước vẻ hoang liêu của một phế tích đan viện, tôi không mảy may nghe thấy thanh âm tàn phai, mà cảm nghiệm được những dòng suối cát trắng trôi về từ thẳm sâu thời gian. Tôi dường như thấu đạt từng lời kinh Thần Vụ, cảm thụ được bước chân nhẹ nhàng từ tốn của những đan sĩ Citeaux đang lướt qua, bóng họ nhẹ như những bóng mây trên những nhánh cỏ sầu muộn ở khoảng vườn sân sau xơ xác.

Thánh đường trong tôi, phía này là sự lành lặn, bề thế của những thực hành nghi thức, của thế giới cộng đoàn rộn ràng mở mang, nhưng phía kia là sự phai tàn và hoang phế. Như thể đó là hai mặt bên trong chính tâm hồn tôi trong cuộc kiếm tìm những dấu vết, lai lịch của đời sống đức tin giữa dòng đời cuồng khấu.

Tôi lại nhớ những buổi sáng mùa Vọng nắng vàng se sắt ở Đà Lạt.

Những buổi sáng tôi ngồi một mình dưới gốc thông ngắm nhìn xuống đồi, nơi có ngôi nhà nguyện bỏ hoang của đan viện Saint-Benoitvà thảng thốt giật mình khi nghe trong không gian tiếng đập cánh của loài chim hoang. Bóng nắng chiếu xuyên qua những lớp cửa vòm của kiến trúc roman, những ngọn dây leo bám rễ trên các mảng tường dung dưỡng loài rêu ẩm lây lan hỗn tạp... Cái khung cảnh hoang liêu đó khiến tôi nghe hơi lạnh đi xuyên qua tâm trí, như thể là những vết chân lầm lì cần mẫn của rêu cỏ không chỉ chiếm ngự trên từng khối vật chất thoái hóa theo thời gian, mà đang xâm lấn vào mình.

Cảm thức của tàn phai và quên lãng.

Cảm thức của hư vô và bất an.

Vậy mà khi dạo bước vào bên trong các căn phòng của ngôi đan viện đang biến hình, tôi lại được thắp sáng bằng ý nghĩ rằng, chính ở trong thế giới tịch mịch này, vào những năm 1940 đã có những đan sĩ áo đen vùi mình trong quên lãng để thiết lập một cuộc đối thoại với Đấng Tối Cao.

Sự hư nát, như mọi hư nát khác, đâu phải là quy luật vĩnh viễn, mà dường như đang chiếu tỏ rõ ràng nhất trong tôi một cuộc hiện diện, một lời thức tỉnh, một sự mạc khải về sự sống miên viễn phía sau những hoang phế. Có phải Chúa đã dạy ta một lối tư duy như vậy trong Thánh Kinh!

Tôi nhận ra ở trong gạch đất ngổn ngang tiếng cười của niềm hân hoan dấn thân, của những bước lãng du đầy tín thác trong đời sống tâm linh, của sự vượt thoát trên mọi tham vọng trần tục.

Ngôi thánh đường vô hình đã mọc lên trong tôi, lành lặn, vững chãi và thanh thoát từ vẻ đẹp của những hoang phế.

Vậy nên, trên dặm đường lang thang, đã có biết bao phế tích đi qua thị giác của tôi; ký ức sẽ có cách lưu trữ riêng và cả sự nhạt nhòa suy tàn quen thuộc, nhưng hình ảnh những ngôi thánh đường phế tích thì vẫn còn mãi ở đó, lộng lẫy trong tâm tưởng.

Vẻ lộng lẫy của đổ nát và vô phương truy xuất hay minh định lai lịch, nhưng phía sau những khối tích mục rã bởi thời gian và những biến cố, phía sau sự quạnh hiu và lãng quên, tôi lại tìm thấy vẻ đẹp thánh thiêng và thuần khiết lạ lùng.

Dừng lại bên đường gió bụi khi bóng chiều đổ xuống nơi núi rừng xứ lạ. Bước chân lên một bậc thềm cũ nát và làm dấu Thánh, tôi nhận ra ngôi thánh đường được tái tạo ở chiều kích sâu thẳm nhất. Ngôi thánh đường lung linh trở thành nơi náu nương cho những kiếp dạt trôi.

Tùy bút của NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

[Trích từ bản thảo Ngang qua Vườn Cây Dầu]

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...