Từ trong tâm bão

Q. là cậu học trò sáng sủa, nhiệt huyết và nổi bật trong lớp chuyên văn năm nào. Tôi thật ấn tượng trước những câu hỏi khó mà Q. đặt ra với tôi trong tiết thỉnh giảng ngắn ngủi thoáng qua. Những câu hỏi xâu chuỗi rất nhiều kiến thức mà cậu học trò lớp 10 tự học và cho thấy một khả năng biết hoài nghi, biết suy tư sâu, biết nghi vấn trước những thách đố của đời sống - điều rất hiếm gặp nơi các cô cậu học trò “thế hệ fastfood”.

Tôi còn nhớ sau buổi học, Q. đứng ở hành lang chờ tôi và cẩn thận ghi địa chỉ email của tôi vào cuốn sổ tay. “Con muốn gởi thầy một bản thảo nhờ thầy đọc, góp ý...”, Q. nói. Là người khe kht và có phn nghit ngã trong chuyn văn chương, thường thì tôi không hy vng my vào các bn tho hc trò, cho đến khi nhn mt email rt dài ca Q. cùng mt file bn tho có gn 200 bài thơ “đầu tay khá trau chut, thì tôi buộc phải chú ý và nghĩ ngợi.

Tôi nhận thấy điều gì đó bất thường, không phải bởi chất lượng văn chương của tập thơ, mà bởi bức thư điện tử của cậu học trò tâm huyết với chữ nghĩa gởi cho tôi đang có những tiết lộ đầy day dt của một tâm hồn cô đơn. Và 200 bài thơ vi nhng ngôn t ngây ngô có, tăm ti có, kiếm tìm vô vng có, khc khoi và bế tắc có, rộn ràng với những niềm vui chóng vánh phù du có - chính là những gì Q. trải qua suốt quãng thời gian dậy thì.

Rồi tôi cũng lịch sự hồi đáp với cậu học trò bằng những cảm nhận vừa đủ tế nhị và khuyến khích không chỉ trong viết lách mà cả cách nhìn cuộc sống rộng mở. Tôi dẹp đi những thước đo khắc nghiệt và lạnh lùng của văn chương để động viên cái bản ngã xáo trộn và có thể nói là khủng hoảng phía sau mỗi câu chữ. Dù tôi không thực hiểu điều gì đẩy một cậu học trò thoạt trông sáng sủa vui tươi vào một bế tắc u uẩn như vậy.

Một tiểu thuyết nữa được Q. gởi cho tôi sau đó. Và lần này, tiểu thuyết bắt đầu bằng một nhân vật trẻ chọn cách chủ động rời bỏ cuộc sống. Tôi nhận được tập bản thảo vào đúng thời điểm mà chính tôi cũng loay hoay thu dọn những ngổn ngang của một cuộc khủng hoảng thời trung niên của mình. Tôi, lần này, đã viết thư trả lời cậu học trò nhỏ với một vài dòng hứa hẹn rằng sẽ đọc kỹ, sẽ góp ý. Tôi khuyên cậu hãy viết, nếu xem việc viết là một phương thế tự bộc bạch và nội trị.

Sau lần đó, thì tôi không còn nhận được email nào của Q. nữa. Công việc bận rộn cũng khiến tôi phải từ chối mọi dịp đứng lớp chuyên đề ở các trường chuyên, giảng đường trong thành phố. Nhưng nhiều khi nhắm mắt nghĩ về tương lai với mơ ước viển vông sẽ làm ông giáo gõ đầu trẻ ở một làng quê yên bình, tôi lại nhớ từng lớp học, từng cô cậu học trò đã để lại trong mình nhiều ấn tượng. Lẽ dĩ nhiên, trong số đó, có Q. Tôi cũng nhiều lần thăm hỏi các thầy cô về việc chọn lựa ngành học, con đường vào đời của tụi nhỏ. Nghe đứa này đi du học, đứa kia được tuyển thẳng, đứa nọ thành công..., thấy cũng an tâm phần nào.

Thế rồi một ngày gần đây, khi nhắc về Q., thì cô giáo dạy văn chết lặng một lúc, rồi nước mắt trào ra. Tôi đã vô tâm khơi lại một mối ám ảnh, một vết thương chưa lành trong tâm hồn cô.

“Vào đợt cao điểm của dịch bệnh, Q. chọn rời bỏ cuộc sống bằng một sợi dây thừng...”, cô giáo nói, “Thầy cô, học sinh trong trường đều thy bàng hoàng và xót xa anh ơi...”.

Tin tức về sự ra đi của cậu học trò cũng đánh gục tôi trong hàng tháng trời. Những gì tôi có thể biết thêm sau quyết định rời bỏ cuộc sống của chàng sinh viên năm thứ hai ngành ngữ văn, đó là dư chấn sự sụp đổ của một cuộc hôn nhân. Sau khi ba mẹ chia tay, Q. rơi vào cuộc sống cô độc; tâm hồn trở nên mong manh và chao đảo gần như không điểm tựa. Sự hơn thua của người lớn trong việc tranh giành quyền sở hữu đứa con khi gia đình tan vỡ càng đẩy đứa bé sâu vào bế tắc. Bi kịch lại rơi vào đúng thời điểm nhạy cảm nhất của cuộc đời Q. - giai đoạn dậy thì.

Thật khó có thể hình dung một cậu học trò sáng sủa hòa nhã và đầy nhiệt huyết lại mang trong tim một vết thương không thể tự chữa lành. Cậu học trò yêu văn chương mà tôi biết đã một mình trầy trật đi qua tuổi dậy thì đầy sóng gió với nụ cười hiền lành, sự tha thiết lý tưởng cái đẹp. Nỗi đau và sóng gió được che đậy bởi những gì thật trong trẻo, hòa ái. Và vào đúng lúc mà lý thuyết của bộ môn tâm lý học sư phạm dạy rằng yên tâm đi, tâm hồn cậu đã đi ra khỏi cơn bão để dần định hình, trưởng thành, thì hoàn lưu cơn bão lại ập đến. Cậu đã chọn cách buông mình vào cái hố thẳm đen tối mà có lẽ đã rất nhiều lần cậu từng sẩy chân, rồi một thân một mình khó nhọc leo lên với con tim còn nhịp đập ham sống, với vài hy vọng còn vực lại được trong tâm hồn đầy bão tố.

Tôi tìm lại những email mà cậu học trò chuyên văn năm ấy gởi cho mình. Tôi đọc đi đọc lại trong những ngày tháng day dứt nặng nề. Đã có khi tôi tự trách mình lẽ ra nếu không đứng về phía dòng chảy vội vã của cuộc sống, lẽ ra mình vững vàng hơn thì đã có thể trở thành một chỗ dựa, một hy vọng để cậu học trò tuyệt vọng kia bám víu vào mà đi qua những vũng xoáy giữa dòng đời khốc liệt. Và cũng có lẽ như những cô giáo, thầy giáo thân thiết của Q., tôi trách móc vì những cảnh báo từ bộ khung lý thuyết của môn Tâm lý hc la tui đã không tính đến những ngoại lệ đau xót. Là những người dạy học, chúng tôi có khi chỉ mang kiến thức đến cho trẻ, không thể đem đến một sự chia sẻ và khả năng đồng hành. Rồi tôi cũng lại nghĩ tới lời cô giáo của Q.: “Biết làm sao được khi ngay cả chúng ta, những tâm hồn duy tình và duy mỹ, có khi cũng chới với trước cuộc đời tàn nhẫn. Có những chiều, chính bản thân mình cũng không thể đi qua được một cây cầu khi thấy bên dưới một dòng nước chảy xiết...”.

Cô giáo bảo rằng, bây giờ đứng lớp, cô bàng hoàng bất an khi một cánh tay học trò đưa lên và đặt ra một câu hỏi xám. “Câu hỏi xám là gì?, “Là câu hỏi chạm vào khoảng bất an nhất trong ta. Ta biết rằng bọn nhỏ đang ở trong tâm bão...”, cô giáo nói.

Áp lực thành tích, phải đáp ứng kỳ vọng của người lớn, phải gánh chịu những thương tổn từ các rạn nứt, tan vỡ do người lớn tạo ra khiến bọn trẻ mệt mỏi và mất tin tưởng vào tương lai. Nhất là chúng rất dễ lạc lối vào một thế giới dễ mất kiểm soát của Deep Web, Dark Web, khi ngay từ thơ ấu, cha mẹ chỉ biết giao cho con cái những chiếc điện thoại, máy tính với những chiếc màn hình đen cho những ngón tay non nớt của con cái mình mày mò khởi động, kiếm tìm...

Điều mà cô giáo khiến tôi lo lắng hơn, đó là trong các tiết dạy, mỗi khi nhắc đến sự ra đi của Q., thì có những học sinh bày tỏ sự nể phục vì đàn anh của mình đã dám tự quyết định mạng sống một cách quyết liệt.

“Vậy cô phải làm sao?”, tôi hỏi.

Cô giáo lặng lẽ, không thể đưa ra một chọn lựa chung quyết nào. Những gì đã qua khiến tôi và cô cảm thấy khó có thể nói trước được điều gì, ngoài những nỗ lực nếu có một dịp nào đồng hành cùng những đứa trẻ tổn thương quanh mình.

Trong câu chuyện, chúng tôi vẫn thường nhắc đến những cuốn sách chữa lành. Một lần nào đó, chúng tôi nhắc đến Haruki Murakami. Ông đã viết trong một cuốn tiểu thuyết đầy những tình tiết tàn khốc và khủng hoảng, rằng: “Và một khi cơn bão đã đi qua, bạn sẽ không còn nhớ vì sao bạn lại vượt qua được nó, làm cách nào mà bạn lại sống sót. Bạn thậm chí còn chẳng thể chắc rằng, liệu cơn bão đã thực sự kết thúc chưa. Nhưng chỉ có một điều là chắc chắn. Một khi bạn đã đi qua cơn bão, bạn sẽ không còn là con người của trước đây. Ý nghĩa của cơn bão là vậy đó”.

Nhưng này ông Haruki Murakami, làm sao để con người ta có thể sống sót và có những kinh nghiệm đầy sáng suốt về ý nghĩa của cơn bão, nếu như trong tâm bão lại thiếu một điểm tựa, một sự đồng hành?

Tùy bút của NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

[Trích từ bản thảo Ngang qua Vườn Cây Dầu]

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...