Thứ Tư, 06 Tháng Năm, 2020 15:29

Con mình sao lại không thương ?

 

Ðã lâu rồi, trong một lần đi xe buýt, tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con nhà nọ thật thú vị.

Ðại khái là cậu bé nài nỉ đòi mua đồ chơi (trước khi lên xe) cho bằng được nhưng bà mẹ thì nhất quyết không vì cho rằng điều đó lãng phí. Khi người mẹ hết sức chịu đựng liền dùng đến chiêu hù dọa: “Con mà lì lợm là mẹ không thèm quan tâm con nữa”. Cậu bé bí xị, nói kiểu giận dỗi: “Con là con ruột của mẹ mà mẹ không thương con sao!”. Câu nói ấy khiến những người ngồi quanh đó đều cười thích thú và thấy cậu bé thật dễ thương. Còn người mẹ thì không có lý do gì phải bực mình, liền ôm con vào lòng nựng nịu. 

Thực sự câu nói của cậu bé ấy đã khiến tôi phải suy nghĩ suốt đoạn đường dài trên xe. Lời nói hồn nhiên nhưng lại chất chứa bao nhiêu thâm thúy (theo cách suy nghĩ của người lớn). Tôi nhận ra rằng, mình yêu thương con mình chưa đủ, mà như cách bà mẹ trẻ đó đã làm với con. Vâng, không phải yêu thương con là chiều con quá mức, nhưng với hành động vuốt ve, âu yếm, lắng nghe, đã đánh gục tất cả sự bực tức, dọa nạt, đua đòi, hờn dỗi giữa hai mẹ con. Tôi thấy mình phải sửa sai nhiều thứ, cần điều chỉnh tâm lý khi trò chuyện cùng con để cha con hiểu nhau, yêu thương nhau, biết lắng nghe nhau, chắc chắn việc giáo dục từ đó sẽ có hiệu quả hơn.

Hiện nay, trong xã hội xô bồ của thời đại 4.0, tôi thấy có không ít người thật tồi tệ. Truyền thông đã từng đưa tin về những vụ bà mẹ trẻ đây đó đẻ con ra rồi đem bỏ vào sọt rác hay đám cỏ bên vệ đường... Có người thì con vừa lớn tí chút đã sử dụng bạo lực, đánh con bầm dập với suy nghĩ “Con tôi đẻ thì tôi có quyền định đoạt số phận”. Ðau lòng hơn, ngày 3.4 vừa qua, những ai theo dõi báo chí và mạng xã hội đều biết việc cơ quan cảnh sát điều tra công an quận Ðống Ða (Hà Nội) đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự để làm rõ tội danh giết người liên quan đến vụ một bé gái 3 tuổi tử vong nghi bị mẹ ruột và cha dượng bạo hành.

Con nít, dù một cá nhân nào đó không sinh không đẻ thì cũng cảm thấy yêu thương chứ nói gì đến cha mẹ ruột! Cho dù là dạy con theo cách cứng rắn thì việc giáo dục con trẻ bằng bạo lực, liệu có hiệu quả?

“Con là con ruột của mẹ mà mẹ không thương con sao!” - câu nói của đứa trẻ trên xe buýt hôm nào khiến tôi đau đáu mãi. Tôi tự nhủ mình dù có nóng tính, cộc cằn, giận dữ cách mấy, cũng phải kiềm chế để không sử dụng bạo lực với con cái. Ðúng vậy, con đẻ của mình, sao lại không thương! Con là giọt máu, là một phần thân thể của chính mình, hình ảnh bản sao của mình, vì thế không những thương một mà phải thương mười, thương vô bờ ấy chứ! Có những phụ huynh khi sử dụng bạo lực với con đã “chống chế” rằng đứa trẻ ấy khó dạy, mà không nhìn nhận rằng đó cũng là một phần lỗi do chính mình mà ra. Giáo dục con không tốt thì đừng trách sao trẻ khó bảo!

ÐẶNG TRUNG THÀNH

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm