Thứ Sáu, 22 Tháng Sáu, 2018 16:46

Hải sản quê nhà

 

Quê tôi ở xứ biển, đầy ắp tôm, cá, cua, sò… Người dân quanh năm cần lao với nghề nuôi trồng hải sản.

 

Nhớ hồi nhỏ, sau mỗi giờ tan học, cứ nghe bọn bạn í ới là tôi vội bê thau, cầm dao đi đục hàu, bắt sò huyết. Hàu là món hải sản có giá trị kinh tế cao, được dân thành thị ưa thích, nên chúng tôi ra sức bắt để kiếm chút tiền, đỡ gánh lo toan cho mẹ cha. Nhưng bắt hàu không phải là điều đơn giản. Những chú hàu ẩn mình ngụy trang trong các hốc đá, rất khó tách rời, phải dùng dao hoặc vật nhọn bằng kim loại hình dẹp để nại cho hàu bật ra. Do kỳ công nên khi nạy được con hàu nào thì cả bọn reo hò như trúng số. Tuy nhiên, do rong rêu và các thực vật thủy sinh khác bám vào các gềnh đá nên sơ sẩy một tí là té hoặc bị vỏ hàu cứa đứt chân chảy máu. Vì vậy mà ba mẹ không ủng hộ các con trẻ trong việc đi bắt hàu. Nhưng tuổi thơ vốn hiếu kỳ, năng động nên lũ trẻ xóm tôi không chịu ở yên, hầu như ai cũng từng trải qua những lần bị đứt chân vì hàu.

Dân quê tôi có thói quen, cứ mỗi lần thu hoạch thủy hải sản, hoặc đi đâu đó bắt được con cua biển, con hàu, mớ sò huyết, tôm… là mang đến một nhà nào đó rồi cùng làm thức ăn và bày biện tiệc tùng vui vẻ. Mỗi người góp một ít, vậy mà ngon, nghĩa tình. Điều đặc biệt, ở xứ biển này, những nhà nuôi trồng hải sản rất kỵ nướng hải sản bởi theo quan niệm dân gian, nước kỵ lửa, nếu người đang nuôi cua biển mà bắt cua nhà nướng trực tiếp trên than hồng có thể sẽ khiến làm chết hàng loạt những thứ mà mình đã nuôi. Vì vậy mà ai cũng thèm món nướng. Để tránh đi việc ấy, mọi người mang hải sản đến một nhà không làm nghề này và nhờ người ấy nướng, rồi cùng chung vui.

Trẻ con chúng tôi lớn lên cũng tiếp nhận quan niệm xưa cũ này của người lớn. Cứ mỗi lần thèm ăn món nướng, cả nhóm lại mang đi đến nhà bạn chế biến để ba mẹ, ông bà không la rầy. Mà chính vì lén lút như thế nên món nướng “tả pí lù” ấy vốn dĩ đã ngon lại càng ngon hơn!

NGUYỄN HOÀNG DUY

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm