Thứ Tư, 24 Tháng Sáu, 2020 15:33

Hãy tạo điều kiện cho đàn ông... Vào bếp

 

Thực sự tôi rất khó chịu mỗi khi nghe các cô than phiền về đàn ông vụng về trong việc bếp núc. Thậm chí có người còn gán cho cánh đàn ông là “ông hoàng trong nhà” khi không biết giúp vợ nấu ăn hoặc vài việc lặt vặt. Nhiều lần nghe các chị em phàn nàn về chồng mình song cứ như thể đây là “một niềm hãnh diện” (vì họ cho rằng chuyện trong nhà do một tay người vợ quán xuyến). Có những những bà những chị ngồi tụm năm tụm bảy, mang chồng mình ra so sánh với chồng người với hướng tiêu cực.

Vợ tôi cũng có lúc so chồng với ông A, B, C, D nào đó trong những buổi họp mặt bạn cũ hay đồng nghiệp, chẳng phải chuyện ngoài xã hội mà là chuyện nội trợ. Nào là “Anh ấy vụng về lắm, ngay cả nấu cơm bằng điện cũng lúc khô lúc nhão”, “Rửa có mấy cọng rau cũng không sạch” hay “Chiên cá thì ôi thôi nát bấy, nhìn hết muốn ăn”... Không riêng gì tôi mà mấy ông bạn cùng công ty cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Ảnh minh họa

 

Ức lắm chứ, oan cho đàn ông như tôi lắm chớ. Mọi người hãy thử công tâm mà nhận xét nhé. Cứ mỗi lần tôi vào bếp, chỉ mới bắc chiếc chảo lên chiên thôi là nàng “giành” việc ngay (dù việc khác chưa làm xong): “Thôi thôi, để em làm cho, anh đi lên phòng khách đi. Anh đứng chàng ràng một hồi cá khét đen hết”. Nàng đi chợ về, đặt một bó rau to tướng trên bàn, tôi vội vàng đi lấy rổ lặt thì nàng đứng sau lưng ngắm nghía từng cọng rồi phán: “Lặt thế này thì chỉ có cho heo ăn thôi. Cọng già chát sao em nhai. Thôi anh ngồi xem tivi đi, để em làm cho”. Cuối tuần, nàng đi công việc đến chiều mới về. Cha con tôi tự tay nấu ăn, dù không ngon bằng nàng nhưng tạm gọi là có cái bỏ bụng qua ngày. Nhưng khi về nhà, nhìn những thức ăn còn lại trong lồng bàn, nàng đưa lên ngửi rồi lắc đầu: “Anh nấu thế này thì sao mà con ăn được?”.

Tôi nhớ ngày còn nhỏ, mẹ tôi cũng từng chê bố tôi vụng về bếp núc như thế. Bao giờ bố vào bếp, mẹ cũng ngăn lại. Những khi cả nhà đi vắng, tôi ở nhà một mình, thay vì mẹ bảo tôi tự tập nấu cơm hoặc tự tìm rau, củ quanh nhà chế biến thì mẹ cho tiền ra quán ăn. Chính vì mẹ không cho tôi làm những việc “đàn bà” nên khi trưởng thành, lập gia đình, tôi không biết chế biến thức ăn là gì (dù rằng cũng biết nấu). Tôi nói ra là để dẫn chứng cho mọi người thấy, không phải đàn ông không làm được chuyện nội trợ nhưng là do các cô, các mẹ đã giành làm hết. Thay vì khích lệ, động viên, hướng dẫn đàn ông làm bếp thì phái nữ lại chê bai, can ngăn... Như vậy thì làm sao mà nấu nướng thuần thục. Cái gì cũng cần thời gian, chẳng ai mới sinh ra là biết và giỏi được. Mặt khác, với lối suy nghĩ “chỉ có đàn bà mới lo chuyện bếp núc” nên từ lúc nhỏ, con gái mới được bà và mẹ chỉ dẫn nội trợ, còn con trai chỉ có việc ăn.

Thời đại này rồi, quyền bình đẳng ngang nhau, phụ nữ đã làm được những chuyện đàn ông làm thì tại sao không cho đàn ông giúp phụ nữ gánh vác một ít việc nhà cơ chứ? Ðừng cho rằng phái mày râu quá vụng về. Chẳng phải những chuyên gia ẩm thực, bếp trưởng trên thế giới đa phần là đàn ông sao? Việc các bà các mẹ giành phần nội trợ đã khiến nhiều người phái nam sinh lười, chỉ biết nằm xem tivi, đọc báo, sau khi rời khỏi cơ quan; chưa kể chuyện này lại gián tiếp khiến đàn ông có thói “gia trưởng”, cho rằng “việc đó đương nhiên của phụ nữ”.

Thay vì chê bai, can ngăn, xin các chị em hãy cho đàn ông chúng tôi có chút niềm kiêu hãnh khi được giúp đỡ, san sẻ với vợ trong việc nội trợ. Ðây cũng là một trong những yếu tố để gắn kết, xây dựng tổ ấm gia đình thêm bền chặt.<

 

NGUYỄN THANH VŨ

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm