Thứ Tư, 10 Tháng Ba, 2021 15:08

Những ngón chân đóng phèn

 

Chị Hai tôi lấy chồng năm 18 tuổi. Trước ngày cưới, đôi chân chị còn những ngón đóng phèn. Cái màu vàng vàng ấy, cứ ám ảnh tôi cả một thời thơ dại…

 

Hồi ấy, gia đình tôi có hai công đất, thu nhập không nuôi nổi sáu miệng ăn. Cha tôi phải đi làm mướn quanh năm, khi nơi này khi chỗ kia. Mẹ thì cũng vất vả không kém, bươn chải hết buổi chợ này sang buổi chợ khác. Hai công đất, giao lại cho chị vì tôi và các em còn nhỏ, chưa thể làm lụng được gì. Mười lăm tuổi, chị đã dang nắng “móc mương” (móc sình non bỏ lên bờ, người quê gọi là đắp bờ, làm như vậy mương ruộng mới sâu cho cá tép trú ẩn) để đặt tép cải thiện bữa ăn cho cả nhà. Hôm nào rảnh, chị lại đi mò tép dưới sông. Tép mang về, mẹ tôi lựa những con to đem ra chợ bán mua gạo, mớ còn lại lụn vụn để cả nhà kho quẹt ăn. Ðến mùa nhổ mạ, cấy lúa, cắt lúa, chị cũng làm. Hai công đất trồng lúa năm ăn, năm thua vì lúc đó, phương thức canh tác lạc hậu và hầu như ở quê tôi chưa biết áp dụng kỹ thuật khoa học vào việc trồng lúa. Vất vả là vậy nhưng chị chẳng khi nào than vãn, miễn sao có tiền phụ mẹ trang trải cuộc sống. Sự gian khó đã luyện cho chị tôi một “tinh thần thép”.

 

Cứ thế, năm nọ sang năm kia. Ðôi chân chị lúc nào cũng gắn với sình non, thậm chí những ngón chân với các móng còn bị đóng phèn, cái màu vàng vàng cố hữu của ruộng đồng, rơm rạ. Trong trí nhớ của tôi, chị luôn nở nụ cười tươi và hay nói về những ước vọng tốt đẹp hơn. Cuộc sống trước mắt dù gian truân nhưng chị vẫn có niềm lạc quan.

18 tuổi, chị chưa biết đến mùi nước hoa, màu son môi. Tất cả với chị đều xa xỉ. Vì vậy, khi chị tuyên bố đi lấy chồng, ai cũng bất ngờ. Bất ngờ là vì chị chưa từng hò hẹn hay có những biểu hiện của người “đang yêu”. Nhân duyên đến và chị tôi đã đón nhận với suy nghĩ muốn gia đình bớt khổ, chị nghĩ sau khi lấy chồng, sẽ giúp cha mẹ và các em theo cách mà chị cho rằng sẽ tốt hơn hiện tại.

Trước ngày trở thành cô dâu, chị nhờ tôi đi mua cho chị trái chanh về chà móng tay, móng chân, song chà hết trái chanh mà những ngón chân vẫn còn đóng phèn. Chị nhìn tôi cười bảo, thôi kệ, từ xưa đã vậy, màu của đồng quê mà, chẳng có gì xấu hổ cả. Sự cam chịu và chấp nhận cuộc đời theo cách nghĩ của chị khiến tôi khâm phục, vì không phải ai trong hoàn cảnh khó khăn cũng biết chấp nhận cuộc đời!

Ðã hơn 20 năm trôi qua, may sao chị chọn được “bến trong”. Mỗi lần chị về thăm nhà, tôi cố tình quan sát, thấy những ngón chân của chị không còn đóng phèn nữa. Lòng thầm mừng cho chị…

 

TRẦN THÀNH NGHĨA (Trà Vinh)

 

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm