Thứ Bảy, 11 Tháng Ba, 2017 09:22

Sống tinh thần mùa Chay

Mùa Chay là thời gian để bỏ đi men cũ mục nát và canh tân lại đời sống nội tâm của mỗi người Kitô hữu.

 

DỰNG XÂY SỰ BÌNH AN

Bà Đoàn Thị Tâm (Gx Vũng Tàu - GP Bà Rịa): Mùa Chay luôn nhắc nhở tôi phải điều chỉnh đời sống trở nên tốt hơn và hướng đến tha nhân nhiều hơn nữa. Trong thời gian đặc biệt này, tôi thường thực hiện tiết kiệm chi tiêu để dành phần giúp đỡ cho người có hoàn cảnh khó khăn. Hoạt động này cũng được xem như truyền thống riêng của gia đình. Thêm nữa, tôi cũng cố gắng hạn chế những tranh cãi, xích mích với người xung quanh để dựng xây sự bình an trong nhịp sống mỗi ngày. Những điều bình dị ấy không chỉ giúp cho người khác mà còn làm cho tôi cảm thấy được hạnh phúc và thư thái hơn. Tiếc rằng trong thời buổi công nghệ hiện đại hôm nay, có một số người trẻ Công giáo không mấy lưu tâm đến việc sống đúng tinh thần Mùa Chay để nhận ra những cơ hội tuyệt vời trong đó.

LÀM HÒA VỚI THA NHÂN

Anh Nguyễn Lưu Luyến (Gx Tân Lộc - GP Cần Thơ): Theo Giáo luật, chúng ta ăn chay hai ngày vào thứ tư lễ Tro và thứ sáu Tuần Thánh, nhưng điều quan trọng, Giáo hội mời gọi đó là lối sống chay tịnh, được thực hiện từ trong thâm tâm chứ không phải hình thức. Mùa Chay là dịp đặc biệt để đến mỗi người với Chúa nhiều hơn, chuyên cần cầu nguyện và sám hối. Đối với tôi, việc làm thiết thực nhất thể hiện tinh thần mùa Chay là xưng tội, giao hòa với Chúa, với tha nhân. Làm bác ái, hy sinh cũng là điều nên thực hiện, trước tiên là với người xung quanh, rồi đến những người nghèo. Tất nhiên, không chỉ mùa Chay chúng ta mới làm những việc này nhưng đây là cơ hội tốt để tự nhìn lại bản thân mình và sửa đổi đời sống.

SỐNG MÙA CHAY

Chị Nguyễn Đông Nghi (Gx Gia Định - TGP.TPHCM): Trong mùa Chay, chỉ ăn chay và tham dự đầy đủ các thánh lễ thôi là chưa đủ mà còn phải “sống mùa Chay”. Theo tinh thần đó, ngoài việc giữ chay, tôi chú ý nhiều đến việc bác ái, sẻ chia với người nghèo dù chỉ qua những việc làm nhỏ, giản dị hằng ngày như tiết kiệm chút ít đóng góp cho giáo xứ, giúp người lang thang, cơ nhỡ... Những ngày này, tôi cố gắng mở lòng ra, bớt cáu gắt, quan tâm và lắng nghe mọi người xung quanh nhiều hơn bởi đây cũng chính là một cách đỡ nâng và xây dựng cuộc sống tươi đẹp. Ngoài ra trong ngày ăn chay, tôi không chỉ kiêng cữ theo luật Giáo hội mà chủ yếu là ý thức về việc hãm mình.

TIẾT CHẾ BẢN THÂN

Anh Giáp Tiến Quang (Gx Thánh Giuse - GP Long Xuyên): Mùa Chay này là cơ hội để tôi tiết chế bản thân bằng những việc cụ thể như kiêng uống bia rượu, hút thuốc. Bên cạnh đó, tôi cũng hãm bớt những tật xấu thường ngày hay mắc phải như nóng tính, tự cao và thói ích kỷ, qua đó mở rộng trái tim mình để đón nhận người khác. Tôi chủ động đi xưng tội, tham dự những buổi tĩnh tâm để xét lại bản thân, thành tâm sám hối và làm việc bác ái để chuộc tội. Thay vì lấy tiền đi mua rượu tôi lại dùng tiền để bỏ rổ nhà thờ hoặc cho người ăn xin cơ nhỡ.

TUỔI NHỎ LÀM VIỆC NHỎ

Bạn Nguyễn Diệu My (Gx Thổ Hoàng - GP Ban Mê Thuột): Cùng với liên đoàn thiếu nhi của giáo xứ sống chiến dịch mùa Chay này, tôi tự nguyện bớt phần ăn sáng để góp tiền giúp đỡ người nghèo, phụ cha mẹ bán quán ăn trong sự nhiệt tâm, biết vâng lời và cố gắng học tập tốt để cha mẹ vui lòng. Tôi cũng ý thức hơn trong việc năng đi tham dự thánh lễ và sốt sắng đọc kinh tối cùng với gia đình.

GIỮ TINH THẦN VUI TƯƠI

Ông Đặng Sĩ (Gx An Nhơn - TGP.TPHCM): Ngoài ăn chay vào thứ tư lễ Tro, tôi còn ăn chay vào thứ sáu hằng tuần. Với tôi, ăn chay không chỉ là bớt ăn mà còn có nghĩa là thắng những đòi hỏi của chính mình, sẵn sàng tiết chế ăn uống và chấp nhận hy sinh những vui thích thường ngày. Tôi tránh thái độ ủ dột và luôn giữ tinh thần vui tươi. Làm phúc, chia sẻ không chỉ cho đi của cải vật chất mà cả tinh thần nữa. Vì vậy mà tôi luôn cởi mở, cảm thông với nỗi đau buồn bất hạnh của tha nhân, đồng thời tìm cách giúp họ vơi đi những đau thương trong lòng.

Lịch sử Mùa Chay Thánh

Việc thực hành mùa Chay đã có từ thời kỳ đầu Kitô giáo, nhưng trải qua những bước thăng trầm, mãi tới thế kỷ thứ 2, thời thánh Irênê - Giám mục thành Lyon, việc giữ chay ngắn hạn từ hai đến ba ngày, không ăn bất kỳ thức ăn nào mới được phổ biến. Sang thế kỷ thứ 3 tại Alexandria, người ta kéo dài việc ăn chay ra hết một tuần. Những dấu tích của Mùa Chay hay 40 ngày được tìm thấy ở thế kỷ thứ 4, trong lễ quy của Công đồng Nicêa. Đây là thời gian chuẩn bị mừng lễ, nhưng ưu tiên vẫn là việc giúp các tân tòng chuẩn bị lãnh Phép Rửa Tội vào đêm vọng Phục sinh. Đến cuối thế kỷ thứ 4, giáo đoàn tại Giêrusalem bắt đầu giữ chay 40 ngày hay còn gọi là mùa Chay 8 tuần, người ta ăn chay suốt thời gian này, trừ thứ 7 và Chúa nhật. Sang thế kỷ thứ 5, tại Ai Cập người ta cũng giữ chay, tiếp đến là xứ Gôlơ, người ta ăn chay ngày thứ 7 và 6 tuần trong Mùa Chay. Trong khi giữ chay, các Kitô hữu chỉ ăn một bữa mỗi ngày, gồm có bánh, rau và nước. Giữ nghiêm ngặt hơn là ngày thứ sáu và thứ bảy Tuần Thánh, người ta không ăn một chút thức ăn nào. Giờ ăn chay được quy định tùy theo sự khác nhau của mỗi giáo đoàn. Vì mùa Chay gồm 6 tuần không thể tương ứng với 40 ngày được. Nên sang thế kỷ thứ 7, người ta đã lùi về trước mùa Chay mấy ngày, cụ thể như bắt đầu từ ngày thứ tư cho đến ngày thứ bảy tuần trước khi bước vào mùa Chay, ngày mà hôm nay chúng ta gọi là thứ tư lễ Tro. Đến thế kỷ thứ 8, việc giữ chay được nới rộng ra, nghĩa là cho phép những người ốm đau bệnh tật được ăn trứng, bơ, sữa, cá và rượu. Sang thế kỷ 12 và 13, bữa ăn ngày chay được ấn định là trước giờ trưa 3 giờ, tức 9 giờ sáng, tiếp theo được ăn “bữa ăn nhẹ” vào buổi tối. Sang thế kỷ 17 việc ăn chay giảm dần và các nhà thần học cho phép được ăn cháo, sữa và cá nhỏ. Từ năm 1949, Giáo hội Công giáo quy định việc giữ chay và kiêng thịt vào ngày thứ tư lễ Tro và thứ sáu Tuần Thánh.

Theo website tonggiaophanhanoi.org

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm