Thứ Ba, 26 Tháng Hai, 2019 14:17

Sưởi ấm bằng một tấm lòng

 

Khi quyết định lấy vợ thì việc khó nghĩ nhất của tôi là làm sao có thể giải quyết được vấn đề căng thẳng giữa mẹ và vợ…

 

Câu chuyện về “mẹ chồng - nàng dâu cơm không lành, canh không ngọt” tôi đã nghe rất nhiều và cũng chứng kiến không ít trường hợp hai người phụ nữ đối nghịch nhau như thù địch. Thú thật, nếu là con thứ, khi cưới vợ, tôi có thể an tâm xin phép mẹ cho mình dọn ra ngoài xây tổ ấm nhỏ để tránh sự mâu thuẫn giữa mẹ và vợ. Nhưng khổ nỗi, tôi là cậu con trai duy nhất nên không thể thực hiện được mơ ước đó. Nhiều đồng nghiệp của tôi cho rằng nên sống “Tây” một chút, tức là người già ở nước ngoài họ vẫn sống một mình an nhàn đấy thôi. Khi có vấn đề sức khỏe, tai nạn, trộm cướp… chỉ việc nhấc điện thoại lên là phía nhà nước lo tất. Nhưng đấy là phương Tây, còn văn hóa Việt sẽ không cho phép con cái làm như thế. Kiểu đó người đời ghép vào tội bất hiếu, vô tâm, không lo phụng sự cha mẹ già. Lo thì lo nhưng cũng đến lúc tôi phải giã từ cuộc sống độc thân để mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ cho mẹ già có cháu ẵm bồng.

Quả thật, từ khi vợ tôi về làm dâu thì không khí trong nhà trở nên căng thẳng đến ngộp thở. Nhiều khi tôi phải ra khỏi nhà mãi đến khuya mới quay về để “hạ nhiệt”. Từ thời chúng tôi yêu nhau, mẹ tôi đã không đồng ý vì bà thấy người yêu của tôi quá “hiện đại”. Từ cách trang điểm, ăn mặc, cử chỉ cho đến lời ăn tiếng nói… đều không phù hợp với bà. Bà muốn con dâu mình phải dịu dàng, khép kín, rụt rè theo kiểu phụ nữ Á Ðông của thời phong kiến. Tôi phải đấu tranh tư tưởng cả năm trời, vận động họ hàng, xóm giếng mới được cái lễ thành hôn đình đám. Cũng chính vì vậy mà vợ tôi, từ khi về làm dâu đến nay chưa bao giờ mở miệng gọi mẹ tôi một tiếng “mẹ” mà chỉ nói trống không. Chuyện này làm mẹ tôi rất đau lòng, rồi sau đó cũng không thèm để ý đến cô ấy nữa. Ban ngày, khi vợ tôi đi làm, bà liền trút hết sự tức giận vào con trai: “Con vợ con nó cứ như bà hoàng trong cái nhà này”. Ðến tối, khi mẹ đã đi ngủ thì vợ lại rủ rỉ bên tai: “Mẹ anh chỉ nhìn đời bằng nửa con mắt…”, làm tôi rối tung cả lên. Tại sao họ cứ phải căng thẳng với nhau thế nhỉ?

Ðôi khi tôi không thể nào lý giải nổi, tại sao hai người phụ nữ gần gũi nhất với mình lại cứ như nước với lửa? Và trong việc điều hòa mối quan hệ này thì tôi lại là người đóng vai trò làm cầu nối. Là người đứng giữa tình cảm và huyết thống, tôi không biết phải xử sự sao cho ấm êm hòa thuận, làm sao để mẹ và vợ chấp nhận, hiểu và quan tâm đến nhau, biến “thiên hạ đệ nhất nan” thành “thiên hạ đệ nhất tình”. Hai người luôn hằm hè nhau suốt, khiến mùa đông lạnh lẽo cũng phải nóng bừng. Vì thế mà tôi phải vắt óc suy nghĩ để tìm cách hóa giải chiến tranh nội bộ.

Một lần, vợ tôi bị viêm đường ruột phải ăn canh cá diếc. Tôi nhờ mẹ đi chợ mua hộ con cá diếc thật to. Nấu xong, tôi đem canh vào phòng cho vợ ăn rồi dỗ dành cô ấy: “Ðây là cá do mẹ mua nấu riêng cho em, bảo anh mang lên cho em đấy!”. Vợ tôi ngẩn người ra vài giây rồi nhìn tôi nghi ngờ. Lần khác, sinh nhật mẹ, tôi mang cái áo len đã nhờ người khác đan từ lâu để biếu mẹ và nói: “Mẹ à, đây là tấm lòng của con dâu mẹ, cô ấy nhờ con mang biếu mẹ nhân ngày sinh nhật”. Mẹ tôi cũng tròn xoe mắt kinh ngạc hệt như vợ tôi và nói: “Cái này mẹ không thể nhận được  vì hôm sinh nhật nó mẹ chẳng có gì cho nó cả”. “Ngày tháng còn dài mà mẹ”, tôi dúi cái áo vào tay mẹ. Chiến thuật bày trò kiểu này được tôi xây dựng rất nhiều tháng trời. Và ngạc nhiên thay, chỉ một năm sau, tình cảm giữa mẹ và vợ đã dần thay đổi. Trong một lần tôi đi công tác xa nhà, vợ tôi bị viêm ruột cấp, mẹ đã ở lại bệnh viện trông nom cô ấy suốt đêm. Sáng hôm sau, khi xuất viện, nàng xúc động thốt lên: “Mẹ!”. Lúc đó mẹ tôi nước mắt chan hòa…

Có lúc tôi cũng thoáng chút nghĩ ngợi về chuyện “nói dối” của mình song dù sao đó cũng chỉ là một hình thức để chứng minh rằng trái tim con người cần được sưởi ấm bằng một tấm lòng. Nó không mang tính tiêu cực, ngược lại còn làm cho người khác ấm lòng và hóa giải khúc mắc, vậy nên cũng không có gì phải áy náy. Mặc dù thời gian sau, mẹ và vợ phát hiện ra tôi bày trò. Nhưng mọi sự đã rồi. Hai người phụ nữ trong nhà tôi đã yêu thương nhau như ruột rà, không còn bận tâm vì những chuyện nhỏ nhặt đó. Mẹ bảo: “Vợ con tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng nó cũng chu đáo lắm!”. Còn bà xã tôi thì cho rằng: “Mẹ tuy khó tính nhưng nhờ vậy mà em trở nên công - dung - ngôn - hạnh hơn thời con gái”.

TRẦN THÁI HỌC

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm