Thứ Ba, 06 Tháng Sáu, 2017 16:14

Thương nhớ tập tàng

Rau tập tàng thuộc hàng nhà quê chân chất, bình dị đến tầm thường thế nhưng nó là linh hồn của những mâm cơm quê đạm bạc, chỉ cốt no lòng. Người quê không ai là không biết rau tập tàng, thậm chí họ còn biết để ăn với mắm kho quẹt hay lẩu thì cần phải có loại rau gì thích hợp chứ không thể bạ đâu vơ đấy. Món ăn của họ ngon là thế, nhưng người thị thành khó biết nên dù chỉ một lần thưởng thức cũng đủ làm cho họ nhớ hoài.

Là loại rau quê dân dã nhưng là món quà của tạo hóa ban cho cư dân miệt đồng. Thiên nhiên luôn công bằng bởi người quê chân chất thì rau quê cũng phải “quê”, không tốn công gieo trồng, chăm bón, không phân tro, không chất tăng trưởng độc hại. Rau tập tàng khiến người ta luôn nhớ về thời thơ ấu nhiều thiếu thốn của mình như câu ca dao: “Chỉ là một bát canh thôi/ mà anh đi tận cuối trời không quên/ Rau lang, rau dịu, rau dề/ tập tàng ngọt ánh mắt hiền em tôi/ Mặn mòi đất mẹ em ơi/ nuôi lúa lúa tốt nuôi người người duyên”. Và: “Ước ao một bát canh thôi/ Xa quê nhớ đất nhớ người mình yêu”.

Quên làm sao được rau tập tàng. Đó có thể là cần nước, đọt chọi, đọt xoài, dền, má đề, rau lang, rau dịu, me đất, cải trời, sen, súng, tàu bay... Dân dã thôi nhưng ngon đến xao lòng. Người quê vất vả, món ăn quê cũng gắn với phận người. Thương lắm chân lấm tay bùn suốt ngày lội ruộng nhưng khi về luôn có mớ rau tập tàng trong nón, trong tay.

Cảm ơn Đất Mẹ đã nuôi chúng con lớn khôn bằng nguồn sữa tinh khiết nhất của mình. Dù chỉ là món ăn tầm thường nhưng sao hoài nhớ, hoài mong.

LÝ THỊ MINH CHÂU

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm