Thứ Tư, 14 Tháng Ba, 2018 14:29

Vắng mẹ

Mẹ về quê có công chuyện gấp, ở nhà chỉ còn mỗi mình con. Ngồi trên xe đò, mẹ không quên gọi điện nhắc nhở: “Út, nhớ giặt quần áo nghe con, đừng để chất đống đó. Chịu khó tự nấu ăn vài hôm, đừng ăn cơm tiệm không hợp vệ sinh đâu. Thức ăn mẹ để sẵn trong tủ lạnh, cứ lấy ra mà nấu, có cả giấy hướng dẫn cách làm nữa đấy…”. Con vâng dạ cho có lệ rồi cúp máy ngay, không muốn nói thêm câu nào. Người già thật là phiền phức, cứ nói đi nói lại một chuyện đến chóng cả mặt. Chỉ mỗi việc giặt đồ, nấu ăn có gì lớn lao đâu chứ, con làm được tất thôi.

Mẹ về quê con mừng nhiều lắm, vì ít ra trong một tuần sẽ không có ai càm ràm hay la rầy con. Đồ đạc con có thể vứt lung tung, chén bát có thể “ngâm” đó, quần áo có thể để đến “bốc mùi” mới cho vào máy giặt… Thế giới nhỏ bé trong ngôi nhà này giờ do con “cai trị”, sướng thật!

Ảnh minh họa

Ấy vậy mà chỉ mới ngày đầu thôi, con đã cảm thấy mệt mỏi quá mẹ ơi! Ngày đầu tiên ăn cơm quán, nó giống như một cực hình đối với thằng con trai từ bé đến lớn chỉ biết ăn cơm do chính tay mẹ nấu. Thức ăn nhạt nhẽo, nhưng con phải ráng nuốt cho xong bữa ăn để chạy vào cơ quan làm.

Ngày thứ hai, con quyết định tự mình vào bếp. Như mẹ bảo, đồ ăn có sẵn trong tủ lạnh, lại có giấy hướng dẫn… Tưởng đơn giản nhưng mọi chuyện không dễ như con nghĩ. Đĩa cá con chiên khét lẹt, cơm nấu “3 màu”, canh thì mặn chát… Nghĩ lại thấy xấu hổ làm sao! Thường ngày mẹ nấu cho ăn, tuy ngon miệng, vậy mà con đòi hỏi đủ thứ, khiến mẹ phải quay cuồng. Hôm nào thức ăn quá ít, hoặc mẹ không đổi món, con giận lẫy bỏ cả bữa cơm. Tội cho mẹ phải xách giỏ chạy ra chợ gần nhà mua ngay món khác mang về chế biến. Giờ nhìn mâm thức ăn dở tệ nằm đó, con quyết định “thủ tiêu” nó và chuyển sang dùng mì gói cho xong. Nhưng quanh đi quẩn lại lại chẳng còn cái tô nào, nhìn đống bát đĩa chất ngồn ngộn, con thở dài ngán ngẩm. Giải quyết xong mớ của nợ thì bụng cũng đã no hơi, dù mệt nhưng cũng ráng nuốt cho trôi để “chiến đấu” với đống quần áo đang nằm “trêu ngươi” bên cạnh.

Tối đến, vì quá mệt với công chuyện nhà nên con bật truyền hình rồi ngủ quên luôn. Sáng dậy, thấy mình nằm ngoài ghế salon, chiếc tivi thì chiếu “tổ ong”, cửa nhà lại không khóa chốt. Thường ngày ngủ quên còn có mẹ nhắc khẽ vào phòng, tắt giùm tivi, rồi còn bật máy lạnh giúp con... Giờ thì buổi sáng chẳng ai gọi dậy ăn điểm tâm (cũng may con hẹn giờ), không ai nhắc đi làm sớm… Nhìn bốn bức tường tẻ nhạt, con lặng lẽ vệ sinh cá nhân rồi quay sang chuẩn bị ủi quần áo để đi làm. Nhưng hỡi ơi! Cái áo sơ mi màu trắng đã chuyển sang màu thập cẩm. Giờ mới hiểu tại sao thường ngày mẹ giặt đồ trắng riêng một thau, đồ màu riêng một thau. Mà đặc biệt áo sơ mi mẹ giặt bằng tay chứ không giặt máy vì sợ cổ và nách áo không sạch. May là còn lại một cái áo trắng trong tủ, con liền lấy ra ủi, cũng bắt chước mẹ là tới là lui nhưng sao chiếc áo cứ nhăn nhúm mãi, lại còn phảng phất mùi khét. Cái quần tây đắt tiền mới mua suýt cháy xém vì con sơ ý tăng nhiệt độ lên.

Quá mệt mỏi vì nhà không có mẹ, một phần vắng mẹ mấy ngày đã thấy nhớ, con rút vội chiếc điện thoại gọi: “Mẹ ơi, mẹ về nhanh đi! Con đang khủng hoảng tinh thần đây!”.

NGUYỄN THANH VŨ

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm