Thứ Hai, 08 Tháng Hai, 2021 17:50

Vui Xuân… một mình

 

Những năm trước đây đã lâu, tôi và má sống với gia đình chị Tư và cùng nhau ăn Tết. Rồi đến năm, gia đình nhỏ của chị ra riêng, dời đến quận khác sống, chỉ còn hai má con tôi. Gần đến Tết, các cháu con chị Hai lại đến rước má tôi về nhà chúng từ tối 30, để sau nghi thức chúc thọ đầu năm, sáng mùng 2 sẽ đưa ngoại lên Ðà Lạt chơi. Tôi không đi cùng các cháu dù được mời gọi, cũng chẳng sang ăn Tết cùng gia đình chị Tư. Tôi quyết định vui Xuân một mình.

Ừ, thì một mình thì đã sao. Chẳng lẽ mình không cười được để mọi người cùng cười với mình như câu danh ngôn “Hãy cười lên và cả thế giới sẽ cười cùng bạn. Nếu khóc, bạn sẽ phải khóc một mình”? Thế là sáng mùng Một Tết năm đó, tôi pha một bình trà, chiết vào trong hai chai và đặt hai bên túi ngoài của chiếc ba lô. Tôi xắt một đòn bánh tét, đặt từng khoanh vào hai chiếc hộp nhựa tròn nhỏ, lấy vài bịch bánh quy và một bọc nhỏ kẹo bạc hà, gắn điện thoại di động vào cây “selfie”… Cho tất cả vào ba lô và mạnh dạn quẩy đi. Tôi không đi du lịch xa mà ra trạm xe buýt gần nhà đón xe đến trung tâm Sài Gòn.

Ðến bến, tôi đi bộ tà tà ra đường hoa Nguyễn Huệ, không quên ghé Phố Tây tự chụp những bức ảnh trước các khách sạn mini, quán cà phê thiết kế theo phong cách…Tây bụi. Có những khung cảnh đẹp, tự chụp cho mình thì tiếc quá, cần người chụp hình dùm. Thế là tôi nhờ những người cũng đang lang thang một mình giúp một tay. Họ chụp ảnh dùm tôi, tôi chụp dùm họ… Tôi phát hiện không ít những người nước ngoài du Xuân…một mình ngay tại Sài Gòn.

Tôi và Emily, cô bạn người Mỹ mới quen cùng thay nhau chụp ảnh. Có những lúc chúng tôi cần chụp chung, thế là lại nhờ người thứ ba, một chàng người Úc tên John cũng đang lang thang gần đó. Chúng tôi trở thành “chúng mình ba đứa”. Cả ba vui vẻ cùng thẳng tiến đến đường hoa Xuân. Mệt, chúng tôi dừng lại, ngồi góc tam cấp khách sạn nào đó cùng uống nước. Hóa ra Emily và John cũng gần như tôi, cũng “thủ” một chai nước, một bọc bánh quy to và vài lát bánh xăng uých. Chúng tôi cùng mời nhau ăn uống. Tôi giải thích uống trà sẽ đỡ khát nước hơn. Cả hai uống thử và cùng đồng ý, vị trà khiến người uống bớt cảm giác khát nước. Họ cũng thử bánh tét của tôi. Một khoanh bánh tét mang cảm giác “no dai”, đỡ phải ăn nhiều khi đi bộ đường dài.

Ðến đường hoa, chúng tôi tha hồ chụp ảnh, chuyện trò… Tới lúc cần chụp ảnh cả ba, chúng tôi quen với Michiko, một sinh viên Nhật du lịch một mình đến Việt Nam. Lúc đó, trời đã về chiều. Tất cả cùng hẹn nhau ngày thứ 2 của Tết sẽ gặp nhau tại đường hoa.

Ngày thứ 2, cả bốn chúng tôi gặp nhau, rồi cùng tản bộ đến nhà thờ Ðức Bà, dự lễ đầu năm. Tôi nhớ hôm đó là ngày Chúa nhật. Chúng tôi đi thăm nhà thờ Huyện Sĩ, nhà thờ Tân Ðịnh…bằng hai chân vui vẻ yêu đời. Sang đến ngày thứ 3, chúng tôi hẹn gặp tại Phố Tây và từ đó lên xe buýt vào Chợ Lớn, tham quan những ngôi chùa cổ của người Hoa.

Xong ba ngày Xuân, chúng tôi đã là bạn trên facebook. Tôi khoe những bức ảnh cùng các bạn vui Xuân ba ngày Tết, cô bạn đồng nghiệp kêu lên: “Bốn mạng cùng chụp ảnh mà một mình cái nỗi gì!”. Chưa  kịp trả lời, một đồng nghiệp khác chen vào: “Nếu cô ấy ở nhà than thở cho nỗi cô đơn, liệu có 3 ngày Tết vui cùng bạn bè mới quen như thế không?!

Tết năm nay, má tôi không còn nữa và tình hình dịch Covid lại đang bùng phát ở một số nơi, hẳn là sẽ không thể lang thang làm quen với người lạ như trước, nhưng dù thế nào, tôi cũng sẽ nghĩ cách để vui Xuân một mình mà không cảm thấy cô đơn!

HOÀNG HẠC

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm