Thứ Ba, 21 Tháng Chín, 2021 02:06

Tâm tình tu sĩ phục vụ bệnh nhân Covid-19: Đường về nhà…

 

Dù có đi đâu xa, người ta cũng mong quay về nhà, về với gia đình thương yêu, về với ba mẹ anh chị em con cái trong gia đình. Nơi đó đong đầy tiếng cười, ngập tràn tình yêu. Nơi đó là miền hạnh phúc: “Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc”.

 

Dịch bệnh hoành hành khiến bao nhiêu người vì mưu sinh đã phải xa quê hương nay tìm mọi cách để trở về dù cho có phải đi bộ hàng trăm hay hàng ngàn cây số. Có những người kẹt lại chịu đói khổ nơi tâm dịch. Bên cạnh những con người đó cũng có các y bác sĩ và tình nguyện viên nơi tuyến đầu đã xa gia đình của mình và mong muốn một ngày nào đó mình được về nhà. Nhưng con đường về đó… ôi xa quá.

 

Sau một tháng làm thiện nguyện dấn thân phục vụ thì tôi mất thời gian cách ly gần một tháng mới về tới cộng đoàn. Con đường để về nhà tuy ngắn nhưng mất đến gần một tháng, nay về con đường vắng tanh chỉ vài bóng người, nhà cửa đóng kín. Tôi thầm tạ ơn Chúa vì mình còn có nơi để về và về được bình an. Nhớ đến các anh chị em, con đường về còn dài quá, còn xa quá với bao nhiêu khó khăn. Tôi xin viết vài dòng gởi đến mọi người.

Tôi đã về đến nhà bình an, có những anh chị em tình nguyện viên (TNV) của tôi cũng sắp trở về sau 2 tháng dấn thân phục vụ, còn các anh chị em tiếp tục ở lại thêm thời gian nữa cũng như các y bác sĩ nơi tuyến đầu với những mong muốn trở về gia đình nhưng chặng đường quá xa xôi, quá khó khăn khi dịch bệnh chưa chấm dứt, bệnh nhân vẫn còn đó. Nên mọi người đành chọn con đường yêu thương cùng nhau dấn thân phục vụ. Họ gạt bỏ đi những riêng tư cá nhân, dành trọn cuộc đời cho việc chung, góp phần cứu giúp người bệnh.

Còn vài ngày nữa là hết tháng thứ 2 dấn thân phục vụ, một TNV tâm tình: “Đi 2 tháng cũng khá thấm mệt. Cảm giác nhớ cộng đoàn, nhớ chị em, nhớ những bữa cơm bên nhau. Nhưng vẫn còn nhiều bệnh nhân..., tạm gác lại cảm giác riêng tư của mình, vui vẻ với những tháng ngày còn lại được phục vụ. Con đường về nhà quá gần nhưng sao cũng quá xa... Gần vì chỉ còn vài ngày nữa là có thể về. Xa không phải vì không gian địa lý nhưng bởi thiện nguyện viên không muốn về một mình, muốn về cùng anh chị em bệnh nhân. Đến khi nào con đường ấy mới có những bước chân vui tươi cùng nắm lấy tay nhau của bệnh nhân và y bác sĩ? Câu hỏi ấy không biết bao giờ mới thực hiện được. Con đường trở về nhà giờ đây có lẽ cũng là giấc mơ của biết bao bác sĩ và nhân viên y tế. Họ mong về nhà để được 1 giây phút được ngồi bên mâm cơm cùng với ba, với mẹ. Họ mong về nhà để cùng với đứa con nhỏ thỏ thẻ vài ba câu chuyện trước khi ngủ. Họ mong về để cùng với người vợ mới cưới được tỉ tê tâm sự. Tất cả phải tạm gác lại đằng sau để khoác lên mình một chiếc áo trắng. Chiếc áo mang đến niềm hy vọng cho bệnh nhân...”.

 

Lúc tôi sắp hoàn thành thời gian một tháng phục vụ, chuẩn bị về thì có một anh điều dưỡng nói với tôi: “Các thầy các sơ đi còn biết ngày về, biết được mình đi một tháng hay hai tháng, còn tụi em không biết khi nào về. Được gọi lên đường thì đi chứ không nói ngày về. Nay muốn về cùng gia đình lắm nhưng không thể được”. Tôi có hỏi một chị điều dưỡng là chị đi có nhớ nhà không? Con chị ở nhà ai chăm? Thì chị trả lời tôi: “Em nhớ nhà lắm, nhớ con lắm, hai bé được gởi cho ông bà chăm, khi đi thì mẹ nói với con là mẹ đi công tác xa như mọi khi nhưng lần này mẹ đi lâu hơn”.

Cô Nga hộ lý cùng ca trực với tôi rất mong muốn được về nhà, niềm vui đó thấy được khi ngày tôi sắp về, cô cũng về đợt đó với tôi, vừa gặp tôi thì cô nói: “Con sắp được về rồi thầy”. Tôi cũng mừng cho cô và dặn cô cẩn thận những ngày cuối tránh bị lây nhiễm. Còn cô Giang hộ lý thì rất vui khi về nhà đoàn tụ cùng gia đình vài tuần, sau đó cô đi làm trở lại ở bệnh viện chính.

Hơn 2 tháng làm việc xa gia đình, bác sĩ Huy có chia sẻ: “Thời gian đầu xa gia đình không được gặp trong thời gian dài thì em cũng nhớ con lắm. Con nó còn bé quá, gởi ông bà chăm sóc, không được ôm ấp vỗ về con buổi tối, không được ăn bữa cơm gia đình. Nỗi nhớ đó em làm việc cho quên đi thôi thầy”.

Sau cùng, chị điều dưỡng My tâm sự: “Khi có lệnh điều động thì tụi em đi. Tụi em không nghĩ là sẽ đi lâu đến vậy, đi từ 10.7 đến nay và đến khi nào được về nhà cũng không biết nữa. Vợ chồng em đều đăng ký đi chống dịch, có 2 đứa con nhỏ, bé gái 4 tuổi rưỡi và bé trai gần được 2 tuổi đã gởi về nhà ngoại ở Củ Chi. Nay gần tới Tết Đoàn viên rồi mà vẫn chưa được đoàn tụ, em nhớ tụi nhỏ quá”.

Vâng, con đường về đó dù xa xôi hay khó khăn thế nào đi nữa rồi mỗi người chúng ta cũng sẽ bước trên đó để về mái nhà, gia đình hạnh phúc. Tháng ngày qua đã để lại trong mỗi người nhiều kỷ niệm trân quý, chúng ta đã học được bài học mà không ngôi trường nào dạy, chỉ có nơi đây ta mới học được. Còn ít ngày nữa anh chị em TNV tu sĩ đợt 1 sau 2 tháng phục vụ sẽ trở về, xin Chúa ban ơn lành anh chị em ra về bình an. Những ngày cách ly là thời gian anh chị em nghỉ dưỡng bên Chúa, hãy tận hưởng giây phút đó và đừng quên gương mặt đau khổ của các bệnh nhân, gương mặt cực khổ của các y bác sĩ và anh chị em TNV ở lại. Chúng ta cùng dâng lên Chúa những lời nguyện cho họ. Mong các y bác sĩ và các TNV tiếp tục ở lại bình an, cẩn trọng để tránh bị lây nhiễm, sẽ sớm về gia đình…, dẫu biết rằng đường về còn nhiều khó khăn. Xin Chúa chúc lành cho những ai đã bị nhiễm, xin Chúa nâng đỡ ủi an và ngăn chặn cơn dịch bệnh. Amen.

 

Tu sĩ Antôn Chung Chí Tâm, dòng La San

 

 

Ý kiến bạn đọc ()
Tin khác
Xem thêm