Hội đường

“Chúa Giêsu vào giảng dạy trong hội đường” (Mc 1,21)

Hội đường, tiếng Hy Lạp là synagôgê, có nghĩa là cuộc hội họp, về sau chỉ nơi cộng đoàn hội họp để cầu nguyện và giáo huấn. Hội đường mọc lên như kết quả của việc tiêu hủy đền thờ Giêrusalem năm 587, và người Do Thái bị phân tán (diaspura) khỏi Palestina nhằm bảo tồn sự hiệp nhất đức tin và thờ phượng (x. Tv 74,8). Không thể định rõ được thời điểm lần đầu hội đường xuất hiện, nhưng vào thời Tân Ước, hội đường đã được thiết lập và là một phần cốt yếu trong đời sống và việc phụng thờ của người Do Thái. Nơi nào có người Do Thái, tại các thành phố làng mạc ở Palestina hoặc ở nước ngoài, đều có hội đường. Ở Capharnaum, hội đường do một lương dân xây tặng (Lc 7,15). Trong thành phố lớn có nhiều hội đường, chẳng hạn ở Giêrusalem có hội đường của những người được phóng thích (Cv 6,3).

Hội đường không phải là nơi Thiên Chúa ngự, nhưng là nhà hội họp để cầu nguyện và học luật. Vì thế, nếu có một tư tế có mặt, họ cũng chỉ như mọi người. Viên trưởng hội đường thường là niên trưởng, lo bảo vệ và giữ trật tự (Lc 8,41 Cv 18,8). Hội đường có một chút ít quyền xét xử và trừng phạt (Mt 10,7 23,34 Mc 13,9 Lc 21,12 Cv 9,2 . 22,19. 26,11). Không có viên chức chỉ định lo việc sinh hoạt mà chỉ có những người được mời, từ những thành viên hay những người khách. Sinh hoạt tại hội đường diễn ra vào mỗi ngày thứ bảy (sabbat) và những ngày lễ. Khởi đầu là kinh Shema (Đnl 6,4tt), kinh tin kính của người Do Thái. Tiếp theo là một kinh nguyện dài, do một người trong cộng đoàn đọc, thường ứng khẩu nhưng theo một hình thức đã định được ghi trong các thủ bản. Một đoạn sách luật được đọc lên, và được phiên dịch sang tiếng bản xứ, rồi một bài thuyết giải dựa trên đoạn văn vừa đọc, do một thành viên trong nhóm hội tự phát (Cv 15,21). Việc đọc sách các tiên tri sớm được thêm ngay sau việc đọc sách luật (Lc 4,17). Nếu có các tư tế hiện diện sự việc kết thúc với việc đọc lời chúc lành của tư tế (Ds 6,24-26). Sự việc dần dần mở rộng bằng việc thêm vào các kinh nguyện khác hay việc hát các thánh vịnh. Sách Ngũ thư được phân phối thành chu kỳ 3 năm.

Hội đường có tầm quan trọng chủ yếu trong những khởi đầu và phát triển Kitô giáo. Chúa Giêsu thường đến hội đường giảng dạy (Mt 4,23. 9,25. 12,9 Mc 1,39. 3,1. Lc 4,15. 6,6. 13,10 Ga 18,20). Tiến trình sinh hoạt tại hội đường là dịp để Ngài loan báo Tin Mừng, chẳng hạn tại Nazareth (Lc 4,16-20) hay Capharnaum (Mt 1,21t Ga 6,59). Thánh Phaolô bắt đầu việc rao giảng tại hội đường Đamas (Cv 9,20). Đến đâu, trước hết thánh nhân vào giảng tại hội đường: tại Salamis miền Cyprô (Cv 13,5) Antiokia (Cv 13,14) Iconia (Cv 14,1) Thessalonica (Cv 17,1) Corintô (Cv18,4) và Êphêsô (19,8).

Việc thờ phượng của cộng đoàn Kitô giáo chuyển từ ngày Sabbat sang ngày hôm sau Chúa Nhật và được tổ chức như sinh hoạt tại hội đường và thêm vào bữa tiệc huynh đệ (agape) và thánh thể. Đó là nghi thức thánh lễ.

Lm. Phạm Quốc Túy - Giáo phận Phú Cường

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Người Do Thái
Người Do Thái
Đây là tên để chỉ các miêu duệ dân nước Giuđa sau thời lưu đày và cả những người theo đạo của họ, dù họ thuộc các dân tộc khác. Danh xưng này được sử dụng rộng rãi trong Tân Ước với những điểm nhấn khác nhau.
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Sự ngang hàng và tương đồng của Đức Giêsu Kitô như là Thiên Chúa được bày tỏ rõ rệt trong Tân Ước và cũng được tàng ẩn trong các lời nói, việc làm của Chúa Giêsu Kitô.
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
“Thần Khí sự thật... thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người” (Ga 14,17)
Người Do Thái
Người Do Thái
Đây là tên để chỉ các miêu duệ dân nước Giuđa sau thời lưu đày và cả những người theo đạo của họ, dù họ thuộc các dân tộc khác. Danh xưng này được sử dụng rộng rãi trong Tân Ước với những điểm nhấn khác nhau.
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Sự ngang hàng và tương đồng của Đức Giêsu Kitô như là Thiên Chúa được bày tỏ rõ rệt trong Tân Ước và cũng được tàng ẩn trong các lời nói, việc làm của Chúa Giêsu Kitô.
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
“Thần Khí sự thật... thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người” (Ga 14,17)
Thành thánh
Thành thánh
Thành Thánh, theo Thánh Kinh, là danh hiệu của thành Jerusalem, trung tâm tôn giáo và chính trị của dân Do Thái.
Cửa chuồng chiên
Cửa chuồng chiên
Cửa mở để qua lại, ra vào: cửa diễn tả sự đón tiếp (G 31,32; 1Cr 16,19), cửa cũng ngăn cản để bảo vệ (Ga 20,19) hoặc từ chối (Mt 25,10).
Mặt
Mặt
Xem mặt mà bắt hình dong. Những đặc tính của khuôn mặt được nhận diện có tính cá vị. Khuôn mặt cho thấy tính tình và thái độ. Việc tỏ mặt hay hướng mặt về một người hay một vật nào đó cho thấy sự kính trọng, ưng thuận hay...
Hơi thở
Hơi thở
Hình ảnh hơi thở thường được dùng để truyền đạt yếu tính và quyền lực thiêng liêng, không nhìn thấy được mà chỉ thấy hiệu quả, bao gồm cả cá vị và hành động của Chúa Thánh Thần.
Chạy
Chạy
Thánh Kinh đưa ra hình ảnh “chạy” với cả hai nghĩa đen và biểu tượng. Hình ảnh đời sống Kitô hữu như là một cuộc chạy thật ấn tượng.
Đức Giêsu Kitô là Chúa
Đức Giêsu Kitô là Chúa
Chúa, danh hiệu ghi nhận uy thế lời Chúa Giêsu Kitô giảng dạy: “Dựa vào lời của Chúa, chúng tôi nói với anh em” (1Tx 4,15; Cv 11,16; 20,35; 1Cr 7,10).