Từ ngữ Công giáo

Kinh Truyền Tin
Kinh Truyền Tin
Kinh Truyền Tin là kinh tôn vinh mầu nhiệm Nhập Thể của Chúa Kitô.
Nước rửa tội
Nước rửa tội
Nước rửa tội hay nước thanh tẩy là nước sạch tự nhiên được thánh hiến (làm phép) cách đặc biệt, với ý hướng để dùng trong nghi thức rửa tội.
Chiêm tinh, nhà chiêm tinh
Chiêm tinh, nhà chiêm tinh
Nhà chiêm tinh là tên thường được dùng để gọi ba vị khách lạ, còn gọi là ba hiền sĩ hay ba vua, đã đến bái lạy Hài Nhi Giêsu dựa theo Phúc Âm thánh Matthêu (x. Mt 1,1-12).
Emmanuel
Emmanuel
Ngôn sứ Isaia đã tiên báo cho vua Achaz về một dấu chỉ của Thiên Chúa: Một thiếu nữ sẽ sinh hạ cho Vua một con trai, được gọi là Emmanuel (x. Is 7,14).
Bình ca
Bình ca
Bình ca là loại nhạc phụng vụ truyền thống của nghi lễ Roma, có tiết tấu tự do, cung điệu đơn giản, lời ca bằng tiếng Latinh hay Hy Lạp, thường được lấy từ  Thánh Vịnh và thánh ca Tân Ước.
Thu thuế, người
Thu thuế, người
Thu: nhận; thuế: khoản phải nộp cho cơ quan quản lý theo quy định. Thu thuế: nhận lấy tiền người khác phải nộp theo quy định.
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Theo thánh Phaolô, chi thể (của Thân Thể Chúa Kitô) chỉ các tín hữu trong Hội Thánh có Chúa Kitô là Đầu (x. 1 Cr 12,12-30; GH 7).
Cha sở
Cha sở
Cha sở là chủ chăn riêng của giáo xứ mà ngài được giao phó: thi hành trách nhiệm mục vụ dưới quyền giám mục giáo phận, chia sẻ với giám mục thừa tác vụ của Đức Kitô - giảng dạy, thánh hóa và lãnh đạo (x. GL 519).
Sinh khí
Sinh khí
Theo Thánh Kinh, Thiên Chúa là nguồn gốc của sinh khí. Ngài ban sinh khí cho các sinh vật để chúng được sống (x. St 2,7). Khi chết, con người trả sinh khí lại cho Thiên Chúa (x. Gv 12,7).
Emmanuel
Emmanuel
Ngôn sứ Isaia đã tiên báo cho vua Achaz về một dấu chỉ của Thiên Chúa: Một thiếu nữ sẽ sinh hạ cho Vua một con trai, được gọi là Emmanuel (x. Is 7,14).
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Theo thánh Phaolô, chi thể (của Thân Thể Chúa Kitô) chỉ các tín hữu trong Hội Thánh có Chúa Kitô là Đầu (x. 1 Cr 12,12-30; GH 7).
Bội giáo
Bội giáo
Vào thời đầu của Giáo hội, bội giáo là một trong ba tội mà người ta cho rằng không thể tha thứ được. Sau đó, tội được tha nhưng cần có sự đền tội công khai.