Trong thực hành, từ Chúa nhật thứ V Mùa Chay, chúng ta có thể che Thánh Giá và tượng ảnh thánh dù thực hành này không bắt buộc. Thánh Giá được che phủ cho tới khi kết thúc cử hành Cuộc Thương khó Chúa ngày thứ Sáu Tuần Thánh.
Với nhiều linh mục và các nữ tu, về hưu không hẳn là nghỉ ngơi. Có khi là dành thời gian để làm thêm nhiều việc khác. Đều giống nhau ở họ trong những sứ vụ mới này là không có bài sai nào cả và có thể nói rằng, đều vì mục đích phục vụ tha nhân.
Chúa Giêsu thiết lập Bí tích Thánh Thể, nhưng truyền thống cử hành Bí tích Thánh Thể của Giáo hội bắt đầu từ khi nào? Vì sao cần chuẩn bị “tâm hồn cho xứng hợp” khi rước Mình Thánh Chúa?
Câu hỏi này làm tôi nhớ tới hai dữ kiện. Thứ nhất, đó là một câu thơ của tác giả Nguyễn Vân Thiên, thế này: “Nhà thờ không có tháp chuông/ Trên thập tự Chúa có buồn hay không?”.
Trong lúc linh mục rước lễ thì bắt đầu hát ca hiệp lễ, kéo dài trong khi các tín hữu đang rước lễ (NTTL 136; QCSL 86). Sau khi cộng đoàn rước lễ xong, linh mục có thể trở về ghế.
Ngày nay, nhiều người trẻ rời quê hương để học tập và làm việc tại các thành phố lớn hay các khu công nghiệp. Họ mang theo nhiều ước mơ nhưng cũng đối mặt với không ít khó khăn, áp lực mưu sinh, nỗi cô đơn và thiếu điểm tựa tinh thần vì sống xa gia đình, xa cộng đoàn thân thuộc.
Niềm tin vào một Thiên Chúa duy nhất là nền tảng cốt lõi của Kitô giáo. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa “thờ phượng” và “tôn kính”. Kinh Thánh luôn luôn dành riêng sự thờ phượng chỉ cho Thiên Chúa (1 Sb 29,11; 1 Tm 1,17; 6,16; Kh 4,11; 5,13).
Dõi theo báo Công giáo và Dân tộc, tôi nhớ rất rõ bài viết về một giáo xứ tại giáo phận Xuân Lộc. Tại đây, cha xứ đã tổ chức các buổi lễ bằng tiếng Anh cho thiếu nhi, chiếu bản văn song ngữ trên màn hình để các em dễ dàng theo dõi.