Phía trước có rừng mơ

Cuối thời Đông Hán, Tào Tháo chỉ huy quân tiến đánh Trương Tú ở Nam Dương. Binh sĩ của ông phải hành quân dưới cái nắng gay gắt, xung quanh là đất đai khô cằn. Sau ba ngày liên tiếp không được uống nước, tinh thần quân lính giảm sút rõ rệt, nhiều người bắt đầu bất mãn chủ tướng. Thấy vậy, và biết sẽ làm gây ảnh hưởng xấu đến trận chiến sắp tới, nên Tào Tháo liền nghĩ ra một kế.

Ông chỉ về phía trước, loan báo với toàn quân: “Đừng sốt ruột! Nói cho các ngươi nghe, nơi này ta đã từng đi qua, đi thêm một đoạn đường nữa là có thể nhìn thấy một rừng mơ rất lớn. Mơ ở đó rất nhiều, vừa ngọt vừa chua, giải khát rất tốt”.

rungmo.jpg (93 KB)

Nghe ông nói, ai cũng phấn chấn hẳn lên, tưởng tượng ra vị chua ngọt của quả mơ mà chảy nước miếng. Họ có thêm động lực bước tiếp, háo hức nghĩ rằng chỉ cần đi thêm một đoạn nữa, mình sẽ tới được rừng mơ. Nhờ niềm tin đó, quân đoàn của Tào Tháo vượt qua chặng đường gian nan nhất, cuối cùng tìm thấy nguồn nước.

Câu chuyện khu rừng mơ về sau trở thành câu thành ngữ “vọng mai chỉ khát” (nhìn mơ đỡ khát) của Trung Hoa, chỉ những ảo tưởng không có thật, những cái bánh vẽ do con người tạo ra để an ủi bản thân. Nhưng nhìn ở mặt tích cực, ảo tưởng không phải lúc nào cũng xấu, nhất là khi nó tạo ra niềm tin và hy vọng cho con người vượt qua nghịch cảnh.

Có một cô bé lớn lên trong tình thương của người mẹ đơn thân, cha cô hội tụ đủ “tứ đổ tường”, bỏ vợ con đi với bồ nhí từ nhiều năm trước. Vì bà mẹ phải quần quật kiếm tiền, hai mẹ con hầu như chỉ gặp nhau một lúc vào buổi tối trước lúc đi ngủ. Thấy mẹ chịu bao áp lực cơm áo gạo tiền, cô gái không dám nói ra việc mình bị bắt nạt, cô lập ở trường. Cô cũng không dám đánh lại lũ bắt nạt, sợ phải làm kiểm điểm hoặc bị đuổi học, khiến mẹ thêm buồn lòng. Cô cũng chưa từng nghĩ quẩn hay làm điều gì dại dột, dù có lúc cũng cảm thấy rất chán chường. Mỗi ngày, cô đều tìm ra chút niềm vui nhờ chương trình hoạt hình dài tập trên tivi. Nhờ vậy mà cô luôn tiếp tục tiến về phía trước, cốt chỉ để ngày hôm sau có thể xem tiếp diễn biến bộ phim. Đôi khi niềm hy vọng của cô lại đến từ những cuốn truyện tranh. Khi bị nhấn chìm trong quá nhiều biến cố và đau buồn, cô thường nhủ thầm: “Cố lên! Ít nhất mình phải sống để xem tập cuối của bộ phim, bộ truyện đó!”.

Có người cho rằng cô gái là kẻ chìm trong thế giới ảo, thay vì mạnh dạn bước ra khỏi chính mình, tự thay đổi bản thân cho năng động hơn. Vậy nhưng đối với cô, thế giới ảo chính là rừng mơ trĩu quả mà Tào Tháo dùng để khích lệ binh sĩ năm xưa. Chính các nhân vật trong hoạt hình, truyện tranh đã giúp cô chống lại hiện thực u ám thời còn nhỏ, nuôi dưỡng niềm tin về một tương lai tốt đẹp. Nhờ chút mộng tưởng nhỏ nhoi ấy, cô đã vượt qua tuổi thơ và tuổi dậy thì đầy sóng gió, cứ thế kiên trì bền bỉ mà trưởng thành. Khi đã đủ chín chắn, cô nhìn lại quãng đường đã qua, thầm cảm ơn “rừng mơ” đã góp phần nâng đỡ mình tiến xa như vậy.

Vì tin phía trước có rừng mơ nên binh sĩ của Tào Tháo mới vượt qua hoang mạc, tìm thấy nguồn nước. Nhờ có hy vọng, ước mơ và niềm tin mà cô gái ấy mới không chịu thua bao nghịch cảnh. Suy cho cùng, như thi sĩ người Anh William Cowper đã từng nói: “Cái ngày đen tối nhất rồi cũng sẽ trôi qua, nếu bạn sống tới ngày mai”.

Bs Lan Hải

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Thực sự thức tỉnh
Thực sự thức tỉnh
Phong trào Woke (tỉnh thức) ở Mỹ và châu Âu có ý nghĩa ban đầu rất tốt đẹp, đó là giúp nâng cao nhận thức về công bằng xã hội, chống phân biệt chủng tộc và bất bình đẳng.
Khi thị hiếu dễ dãi  làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Khi thị hiếu dễ dãi làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Thỉnh thoảng lên mạng tìm kiếm chủ đề phim ảnh, ta thấy những lời nhận xét rằng phim ảnh và cả tiểu thuyết bây giờ ít có tác phẩm nào thực sự nổi trội, gây được tiếng vang lớn, đi sâu vào lòng người.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Thực sự thức tỉnh
Thực sự thức tỉnh
Phong trào Woke (tỉnh thức) ở Mỹ và châu Âu có ý nghĩa ban đầu rất tốt đẹp, đó là giúp nâng cao nhận thức về công bằng xã hội, chống phân biệt chủng tộc và bất bình đẳng.
Khi thị hiếu dễ dãi  làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Khi thị hiếu dễ dãi làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Thỉnh thoảng lên mạng tìm kiếm chủ đề phim ảnh, ta thấy những lời nhận xét rằng phim ảnh và cả tiểu thuyết bây giờ ít có tác phẩm nào thực sự nổi trội, gây được tiếng vang lớn, đi sâu vào lòng người.
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Vô tính luyến ái
Vô tính luyến ái
Một chàng trai từ thuở học cấp III đã thấy mình khác lạ với các bạn cùng trang lứa. Trong khi bọn con trai hay bàn tán chuyện tán gái hoặc “sex siếc”, cậu cảm thấy dửng dưng, lạc lõng.
Yếu tố con người
Yếu tố con người
Trong bộ phim “Cơ trưởng Sully” (2016) dựa trên sự cố chuyến bay 1549 của US Airway, cơ trưởng Chesley “Sully” Sullenberger đã hạ cánh khẩn cấp xuống giữa sông do sự cố máy móc.
Ðẹp đẽ, mong manh và kiên cường
Ðẹp đẽ, mong manh và kiên cường
Một bạn trẻ đăng bức tranh rực rỡ sắc màu lên Facebook, vẽ một nông trại trồng lúa mì và hoa, giữa cánh đồng có ngôi nhà màu đỏ, trên cao là bầu trời xanh yên bình.
Giáng sinh và đông chí
Giáng sinh và đông chí
Vào năm 380, Công giáo được Hoàng đế Theodosius I (347-395) công nhận là quốc giáo, nhờ vậy cuộc bức hại 300 năm nhắm vào tôn giáo hoàn toàn chấm dứt tại La Mã. Từ đó, ảnh hưởng từ La Mã dần len lỏi vào Công giáo, trong đó có...
Không câm lặng nữa!
Không câm lặng nữa!
Ngược về những năm 2010, nhiều nữ sinh viên từng bị quấy rối, sờ mó, buông lời khiếm nhã mỗi khi xe buýt dừng ở trạm Suối Tiên, gần khu làng đại học quốc gia.