Khi ký ức chỉ còn là sự im lặng

Tôi nhớ đến người bạn rất thân, học chung lớp đến cả mười hai năm. Một ngày tháng Mười nó nói với tôi là đang thích nhỏ bàn dưới mà không dám nói với nhỏ. Năm đó chúng tôi đang học cấp ba. Tôi chán cái cách nó ở trước mặt con nhỏ mà chẳng dám nói một câu nào cả, mặt thì cứ đỏ au đỏ ửng lên. Nó sợ một khi tỏ tình mà bị từ chối thì phải ngượng ngùng lắm. Tình đầu mà!

Thế rồi đến một ngày, ba mẹ nhỏ đến trường nói chuyện với thầy cô. Nó tình cờ biết được câu chuyện, mặt buồn thiu. Thì ra, nhỏ Nhi mà nó thầm mến sắp theo gia đình qua Mỹ định cư rồi. Sau ngày hôm đó là những ngày cứ vô lớp, nó liền ngồi ịch xuống ghế nặng nề, chẳng hề ngẩng mặt lên, không nói không rằng. Đằng sau là bàn đám con gái cứ xì xào về chuyện được đi nước ngoài… Tiếng bàn tán vọng lên, còn nó thì cứ khư khư cái ánh mắt xa xăm.

phutimlang.jpg (779 KB)

Giờ đây cũng đã chục năm trôi qua từ cái ngày nó như mất hồn ấy. Tôi vốn không hay đọc tiểu thuyết tình cảm. Rồi một ngày, tôi tìm thấy Phút im lặng của nhà văn người Đức Siegfried Lenz. Lúc đọc tựa đề, tôi cảm thấy khá ấn tượng, hơn nữa cũng đâu nghĩ rằng đây là cuốn sách viết về chuyện tình cảm.

Câu chuyện là hồi ức về tình đầu của chàng học sinh Christian thầm thích Stella. Bối cảnh diễn ra rất tự nhiên ở miền biển. Rung động bắt đầu chỉ từ lần hai con người ngồi gần nhau trước những con sóng. Nhưng rồi mọi thứ dừng lại một cách đột ngột. Stella gặp nạn trên biển, chiếc thuyền nhỏ của cô bị cơn sóng dữ xô vào bờ đá. Cái chết đến quá bất ngờ để lại trong lòng Christian một khoảng trống lớn không gì khỏa lấp nổi.

Cuốn sách mỏng, chỉ chừng hơn 150 trang, đọc một loáng là xong. Nhưng ở đó là đan xen giữa hiện tại và ký ức. Khi mất đi thứ gì đó, người ta dễ dàng hoài niệm những ngày còn nó, hụt hẫng vì không còn có thể chạm tới nữa. Chàng thiếu niên này cũng vậy, những cảm giác rất trong trẻo về ngày xưa như sống lại.

Cảm xúc trong câu truyện khiến tôi nhớ đến người bạn thân. Nó và Christian chỉ khác biệt ở chỗ một người bị chia cách bởi không gian, người kia bởi cái chết. Nhưng cảm giác để lạc mất tình đầu thì giống nhau. Tôi không biết người bạn còn nhớ con nhỏ bàn dưới không nữa. Có thể giờ này, sau từng ấy năm, hình ảnh ấy đã nhạt phai chăng? Hoặc cũng có thể vẫn còn đâu đó trong ngăn khóa của tâm hồn, bất chợt ùa về như khi người ta nghe một bản nhạc. Có lúc tôi cũng muốn hỏi, nhưng rồi lại thôi vì cũng đâu cần nhắc lại nỗi buồn ấy. Nên tôi chọn cách để nó có khoảng lặng, như Christian trong câu chuyện kia, luôn ôm ấp một hình bóng dù chẳng thể chạm tới được nữa.

Tìm hiểu thêm, tôi biết rằng Phút im lặng là tác phẩm ra đời sau cái chết của người vợ đã chung sống với ông 70 năm. Cái chết trong sách không chỉ là mất mát trong một câu chuyện, mà dường như còn là phản chiếu nơi trái tim già nua một cảm giác thiếu vắng thực sự. Có lẽ do đó mà nội tâm nhân vật trước cái chết được lột tả rất sâu, nhưng cũng rất vắn, đó là những trang viết ngắn mà nặng trĩu.

Đặt sách xuống, tôi chợt hiểu rằng có những nỗi đau không cần nhiều lời. Đôi khi, sự im lặng chính là cách người ta trân trọng quá khứ. Giống như bạn tôi ngày ấy, không bao giờ kể lể, không bao giờ nói ra, nhưng tôi biết trong bạn vẫn còn một khoảng trời của tuổi mười bảy.

 Gia Vũ, Bà Rịa - Vùng Tàu

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Đọc 1Q84 khi đã  “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Đọc 1Q84 khi đã “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Có những cuốn sách đến với ta đúng thời điểm, như thể cố ý chờ đợi cho đến khi người đọc đủ trưởng thành để hiểu.
Âm vang từ tiếng chổi
Âm vang từ tiếng chổi
Chọn làm việc trong mảng truyền thông, mấy năm qua với tôi là những chuỗi ngày đuổi theo tin tức, những deadline dồn dập, và tiếng chuông điện thoại không lúc nào ngơi nghỉ.
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Tôi mua “Kẻ trộm cà chua” của Barbara Constantine có lẽ bắt đầu từ một lý do rất… cá nhân. Ngày Yahoo Chat còn thịnh hành, khi ai cũng cần một nickname để bước vào thế giới mạng, tôi từng chọn cho mình cái tên Tomato.
Người đi hồn nhiên
Người đi hồn nhiên
Năm ngoái, tôi và một người bạn đồng nghiệp có chuyến công tác ở dưới Long Xuyên. Chiều ngày đầu tiên sau giờ cơm tối, chúng tôi nán lại dưới sân để đi dạo cho đỡ buồn chân.
Một lì xì cho cả cuộc đời
Một lì xì cho cả cuộc đời
Tết Tân Sửu 2021 là một ký ức vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua, bởi đó là mùa Xuân tôi nhận được một “bao lì xì” đặc biệt nhất cho đến nay. Năm đó, tôi đến thăm cô giáo thời cấp ba.
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Cách đây chừng vài tháng, tôi cùng một người bạn chen chân vào hội sách dựng tạm trên một khoảng sân rộng ở thành phố. Những ngày sát Tết Dương lịch, người xe đông đúc, ai ai cũng náo nức.