Khi lìa trần có mấy người đưa?

Phó tế nhạc sĩ Vũ Thành An trong một sáng tác, đã viết: “Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa?”. Câu hát ngân lên, day dứt trong lòng người. Tự hỏi rằng ta đã đối đãi tốt với nhau chăng? Và, ta phải sống thế nào để khi rời khỏi dương thế có kẻ thương tiếc?

Đời sống con người nhanh như kiếp hoa cỏ, có đó rồi mất đó. “Phù vân nối tiếp phù vân. Thế gian tất cả chỉ là phù vân” (Gv 1,1). Người Á Đông xưa cũng quan niệm: “Đời người như bóng câu qua cửa sổ”. Trong mấy mươi năm hữu hạn, lại có lúc thăng lúc trầm, như vạn vật cùng chung quy luật. Sách Hoài Nam Tử có câu: “Mặt trời đứng bóng thì xế. Mặt trăng đã tròn thì khuyết. Ở đời có thịnh, có suy”… Suy cho cùng, chuyện ở đời vẫn là khó nói. Những được mất, hơn thua vây kín một kiếp người đến tối tăm mày mặt. Những vui buồn sướng khổ thoáng chốc kéo nhau lùi vào dĩ vãng, đóng băng cùng với thời gian. Nhưng thời gian thì chảy trôi. Thế giới luôn vần xoay, con người không bao giờ thoát khỏi sinh tử.

Khi câu hát của Vũ Thành An xướng lên, tôi sực nhớ mẹ tôi ở quê nhà, một người phụ nữ thuần hậu, mộ đạo. Suốt cuộc đời bà, người ta mời đi đám cưới, ăn hỏi, giỗ chạp, đầy tháng... có ít hoặc nhiều lần bà chối từ, bởi bận bịu, bởi đường xa ngăn sông cách đò, mệt nhọc... Duy chỉ đám tang và cuộc đưa tang, dù không một ai tang quyến đau buồn níu kéo, mời mọc bà vẫn ở lại để dự lễ rồi đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng. Mẹ nói, nghĩa tử là nghĩa tận, đó là thánh lễ sau hết của đời người. Mẹ kể, khi còn tại thế, người vừa nhắm mắt xuôi tay có những kỷ niệm thiện lành, tốt đẹp. Và rồi, trong thánh lễ an táng, trên bình diện tâm linh là lúc hai tín hữu, những người đương thời cùng nhau hiện diện nơi ngôi thánh đường.

Ở giáo xứ quê, một trong những nếp sinh hoạt truyền thống đáng trân quý là đưa tang đến tận Đất Thánh. Sau thánh lễ an táng cử hành ở nhà thờ, linh cữu được đưa về nghĩa trang của họ đạo. Những người dân quê hiền lành nối nhau tiễn biệt. Có khi, thánh lễ vài ba trăm người. Có khi, lễ chỉ mấy mươi người. Có người nằm xuống bên tay người thân. Có người nằm xuống trong cô quạnh!

Khép lại cuộc đời băng qua bao mùa mưa nắng. “Khi lìa trần có mấy người đưa?”. Điều này không phụ thuộc vào chính đời sống cá nhân mà đôi khi còn nằm ở lòng nhân từ, độ lượng của tha nhân. Liệu có gác hết tị hiềm để tiễn đưa lần sau chót? Liệu có trút hết đau thương, dằn vặt để chúng nằm yên dưới nấm mồ với người bên trong quan tài?

Mỗi người có dám cho mình một phút giây bình an?

ANH NGUYÊN

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...