Tháng 11, nhớ về người đã mất trong đại dịch…

Một năm trôi qua, ngày lễ Các Thánh và Các Đẳng Linh Hồn mở đầu tháng 11 lại đến. Đây là năm thứ 2 sau đại dịch Covid-19. Nhớ năm ngoái, thời điểm này, Sài Gòn vừa “mở cửa” được chừng một tháng, các chốt chặn được gỡ bỏ và mọi người bước vào “bình thường mới”, sống chung với dịch. Dẫu con số tử vong vì dịch bệnh vẫn còn sau đó, song dần dần không đáng kể nữa và ít người quan tâm.

Covid-19 đã trở thành một bệnh cúm thông thường với nhiều người… Nhưng, khi nhắc lại, người ta cũng vẫn còn ám ảnh những cái chết đau đớn, hỏa táng nhanh chóng không người thân đưa tiễn, chẳng ai được nhìn mặt... Từ tháng 7 năm 2022, ở Sài Gòn, dọc đường Hoàng Sa, Trường Sa (quận 3) hay những con đường huyết mạch của Chợ Lớn (quận 5), tôi đã thấy những bữa giỗ đau buồn. Có gia đình đến 5 cái giỗ cùng ngày. Có nhà, những bữa giỗ cách nhau vài ngày. Và người nhà đã đưa vào chung một ngày. Bởi vì cả gia đình chồng vợ, cha mẹ, ông bà, con cái tuổi thanh niên ra đi cùng lúc. Trên các kênh truyền thông ghi nhận, có những gia đình ba mẹ, anh chị ra đi hết, chỉ còn một bé 5 tuổi được phường cưu mang trong thời gian mọi người cách ly. Khi bé về, nhà cửa bụi đầy. Giữa nhà là bàn thờ những người thân yêu của bé. Nhà nước đã có hẳn một chương trình hỗ trợ các bé mồ côi vì đại dịch. Một số tổ chức xã hội, hội đoàn các giáo xứ hay cá nhân… cũng quan tâm đến các trẻ mồ côi này và cũng chung tay giúp đỡ cách này cách khác.

Ngày xưa học tiểu học, hằng năm chúng tôi được tập trung chích ngừa dịch tả, dịch hạch, trái rạ… Tôi không mường tượng ra sự khủng khiếp và mất mát của dịch bệnh. Hôm nay, tôi đã biết, mọi người đều biết… Bỗng cuộc sống trở nên ấm áp hơn khi từ trong nguyện đường xóm giáo đến nhà thờ các xứ đạo đều có những buổi lễ cầu cho những linh hồn đã chết vì dịch bệnh. Từ đầu tháng 7, những buổi lễ dành cho các nạn nhân Covid-19 luôn lắng đọng. Từng người trong cộng đoàn dự lễ có những cảm xúc riêng. Không có người thân ra đi cũng có bạn bè, hàng xóm bị con Covid đánh bại. Tôi có một người bạn ở Việt Nam, một người ở Mỹ, một ở Nhật và ba người hàng xóm đã rời xa mình.

Bạn bè ở Mỹ và Nhật, tôi chỉ biết tin sau khi họ qua đời nhiều tháng trước. Bạn ở Việt Nam thì khi mình vô tình điện thoại hỏi thăm, biết bạn đang là F1 và đang nằm cách ly tại một trường học. Tối đó, bạn qua đời khi đã từ F1 thành F0. Còn bạn hàng xóm, tôi chứng kiến họ được đưa đi. Chỉ vài người trở về mạnh khỏe. Còn những người khác về trong hũ tro cốt… Nhớ chị Cúc, người hàng xóm thường sang nhà đối diện nhà tôi chơi, luôn vui vẻ mỗi khi nhìn thấy chị em chúng tôi. Dịch bùng phát, chị khuyên chúng tôi nên ở nhà, đừng ra ngoài nguy hiểm dù chị mỗi sáng thường sang nhà một người quen trong xóm phụ bán rau trực tuyến. Rồi chúng tôi được tin chị Cúc mất. Tôi ngỡ ngàng. Chị bệnh do lây từ người chồng đi công tác về. Chồng qua khỏi, còn chị ra đi mãi mãi.

Sáng nay, đầu hẻm xóm tôi có một cụ vừa qua đời. Từ ngoài nhìn vào, cụ nằm yên nghỉ. Cạnh đó, những người cháu vật vã khóc thương. Ít ra bên cụ còn có người thân tiếc thương. Và ít ra con cháu cụ còn thấy cụ nằm đó gần gũi, đầy yêu mến... Vâng, lòng tôi bỗng dậy lên nỗi thương cảm những người chết vì Covid. Chung quanh họ không có ai ngoài những y bác sĩ, điều dưỡng… Họ không được người thân nhìn lần cuối... Tháng Các Đẳng Linh Hồn này, chắc nhiều gia đình sẽ xin lễ, cầu nguyện cho người thân yêu; các nhà thờ cũng sẽ có những thánh lễ cầu cho các linh hồn, trong đó không ít người ra đi vì Covid-19.

Một buổi sáng lang thang trên đường phố Sài Gòn và ngang qua Nhà Hát Lớn, tôi bắt gặp một ban nhạc biểu diễn những ca khúc rất hay cho mọi người thưởng thức tự do. Khách đi đường dừng lại hào hứng lắng nghe. Ai cũng đưa điện thoại lên quay phim hoặc chụp hình ban nhạc. Họ cũng như tôi. Trải qua dịch bệnh, thành phố bị phong tỏa, cách ly…, mọi hoạt động đều tê liệt, chúng tôi mới thấy yêu làm sao cuộc sống thật bình thường cho dù với khói bụi, kẹt xe… Và nay được tự do thưởng thức một buổi diễn âm nhạc, thật đáng yêu làm sao! Tôi tự hứa, mình sẽ không càu nhàu về môi trường, sự ồn ào vốn dĩ của thành phố… Mình sẽ yêu chúng như đang lắng nghe ban nhạc không chuyên trình diễn với tất cả sự say sưa, thú vị…

Thành phố đã hồi sinh. Nhà thờ Đức Bà và nhiều nhà thờ khác đã có chương trình lễ cho tháng 11. Bên cạnh sự nhớ tiếc những người thân yêu đã ra đi, còn đó bao người ở lại. Tôi nhủ thầm hãy sống tốt, đối xử tốt với những gì còn ở thì hiện tại. Tôi yêu bản thân, yêu người thân và chăm sóc, thăm viếng họ khi còn có thể… để biết đâu một ngày Chúa gọi họ, mình sẽ không hối tiếc vì đã không sống hết lòng lúc họ còn ở bên.

NGUYỄN NGỌC HÀ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...