Lên đường, vào tâm dịch!

LTS: Đoàn của giáo xứ Tân Bắc gồm 2 cha phó và 15 bạn trẻ đã tham gia vào chương trình của giáo phận Xuân Lộc tình nguyện hỗ trợ chống dịch tại tỉnh Đồng Nai. Từ tuyến đầu, đoàn đã chia sẻ với Công giáo và Dân tộc những tâm tình…

Mặt chị tái xanh. Chị lặng lẽ đi lại và nói: “Em ơi! Em làm xét nghiệm lại cho chị lần nữa đi”. Cứ như thế, chị xin làm đi làm lại đến 3 lần, que xét nghiệm nhanh vẫn tiếp tục nổi lên 2 vạch màu đỏ. Sau một hồi, chị ngồi xuống ven đường, trên đám cỏ, thẫn thờ… Đó là một trong rất nhiều câu chuyện của những trường hợp đang sống bình an giữa xã hội, bỗng dưng cuộc sống đảo lộn do nhiễm siêu vi Corona mà chúng tôi đã gặp.

Đoàn chúng tôi thuộc giáo xứ Tân Bắc (giáo phận Xuân Lộc), gồm 2 cha phó và 15 bạn trẻ. Theo lời kêu gọi của Đức Giám mục giáo phận, qua cha chánh xứ Giuse Tạ Duy Tuyền, chúng tôi bắt đầu hành trình thiện nguyện, đến những vùng mà dịch bệnh đang bùng phát mạnh, vùng đất mà ngay cả người ở đó cũng muốn tránh đi, chứ đừng nói là đến. Cả đoàn lên đường với lời động viên của cha chánh xứ, người mà chúng tôi vẫn gọi với cái từ thân thương là “bố”. Bố nhắn nhủ chúng tôi: “Ra đi có thể nguy hiểm, cũng có thể mất mạng, nhưng Giáo hội cần, xã hội cần và người dân đang cần”. Thế là chúng tôi hăng hái cất bước.

Lúc ấy, chúng tôi chỉ nghĩ là mình sẽ đi với ước nguyện đóng góp chút gì đó cho Giáo hội và xã hội trong hành trình chống dịch. 15 bạn trẻ, đang ở độ tuổi đôi mươi, lứa tuổi cười nhiều hơn khóc, hồn nhiên và ngây thơ, có những bạn chưa từng phải lo đến chuyện ăn, chuyện mặc. Khi chiếc xe lăn bánh, nhìn những người thân quen ở lại vẫy tay chào, chúng tôi bắt đầu thấy lòng chùng xuống. Chúng tôi biết rằng, thời gian tới sẽ phải đối diện với những khó khăn, phải tự lo cho mình, phải đối diện với nỗi nhớ nhà, nhớ cha, nhớ mẹ, nỗi lo lắng bởi nguy hiểm vây quanh…Thế nhưng, tinh thần tuổi trẻ lấn át mọi nỗi lo, mọi nỗi sợ, chúng tôi vẫn vui vẻ, hăng hái lên đường vì biết rằng lần này mình đi không vì mình, nhưng vì niềm tin, lòng yêu mến.

Sau nghi thức sai đi, chúng tôi được xe đưa đến điểm tập trung, cũng là nơi chúng tôi sẽ nghỉ ngơi, sinh hoạt sau thời gian làm việc. Đây là một nhà trẻ, những vật dụng từ ghế ngồi, cái bàn, hay bồn rửa mặt… cái gì cũng bé bé, xinh xinh. Đoàn được đón tiếp nhiệt tình, với sự chăm lo chu đáo, đầy đủ của chính quyền địa phương, để chúng tôi có thể an tâm phục vụ.

Ngày đầu tiên đi lấy mẫu, chúng tôi hăng hái lên đường, một nhóm 15 người, chia ra làm 4 đội, về 4 khu vực trong xã Hiệp Phước để xét nghiệm cho người dân. Mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, đeo lên mặt kính chống giọt bắn và khẩu trang, nhìn chúng tôi ai cũng như mập ra, luộm thuộm đến buồn cười. Thế nhưng, chính những lúc nhìn có vẻ buồn cười ấy, lại là lúc chúng tôi cảm thấy trách nhiệm đặt nặng lên những đôi vai trẻ, trách nhiệm đối với bệnh nhân, trách nhiệm đối với người thân và chính bản thân mình.

Ngày đầu vào việc êm ả, với kết quả chúng tôi vẫn giữ được “bàn tay xanh” (không có ca dương tính nào). Ngày thứ hai, khi tôi - trưởng đoàn - vừa đến trạm xét nghiệm, thì thấy một bạn giới trẻ ngồi thẫn thờ bên bồn hoa vệ đường. Lo lắng, tôi vội chạy đến hỏi, bạn trẻ ấy nhìn tôi với cặp mắt hoang mang: “Cha ơi! Có ca dương tính rồi, con đang lần hạt”. Cảm giác ấy, cái cảm giác sợ hãi thật sự, hoang mang thật sự, thương cảm thật sự ấy trong chúng tôi ai cũng phải trải qua một lần, vì ở đây được xem là “vùng đỏ”, vùng mà không ngày nào không có vài chục ca dương tính với SARS-CoV-2.

Buổi tối về, trong lúc ăn cơm, bạn trẻ ấy đã dùng bữa cơm với những giọt nước mắt. Thế nhưng lúc này, những giọt nước mắt ấy không còn là sợ hãi, không còn là lo lắng, mà là những giọt nước mắt yêu thương, thương cho một em nhỏ 9 tuổi, một bà cụ đi không còn vững vì tuổi già, và một ông chú với gương mặt phong sương. Tất cả điều dương tính với siêu vi và chuẩn bị đến khu cách ly.

Bản thân tôi là trưởng đoàn, vừa lo lại vừa mừng, lo vì không biết rồi chúng tôi sẽ ra sao khi mà ngày nào cũng phải đối diện với nguy cơ lây nhiễm, phải chứng kiến những mảnh đời lao đao vì dịch bệnh, đó là chưa kể một số người đến xét nghiệm không những không tuân thủ theo chỉ dẫn của chúng tôi, mà còn mắng chửi, mỉa mai…

Thế nhưng chính những lúc lo lắng ấy, trong tôi lại dấy lên một niềm vui khôn tả, vui vì các bạn trẻ đang dần trưởng thành cả về tâm lý, lẫn tình cảm. Chính cuộc sống phục vụ nơi tuyến đầu chống dịch này sẽ giúp trái tim các bạn rộn rã trong tình yêu thương, giúp các bạn biết quý trọng cuộc sống hiện tại hơn, quý trọng thời gian được sống bên cha mẹ, bên người thân. Quan trọng nhất là các bạn sẽ cảm thấy cuộc đời này cần phải cho đi, cần phải hy sinh, sẻ chia thì mới tìm được hạnh phúc đích thực cho mình và mang hạnh phúc cho người khác.

Nếu được phép, tôi xin ví hình ảnh của các bạn trẻ khi đón nhận, yêu thương và phục vụ người dân lúc này, giống như hình ảnh Mẹ Têrêsa thành Calcutta lúc phục vụ những người phong tại khu cách ly. Mẹ đã từng nói, sở dĩ Mẹ không sợ khi ôm và chăm sóc những người bệnh phong, vì Mẹ nhìn thấy được Chúa Kitô nơi họ. Và các bạn trẻ cũng thế, các bạn đã và đang nhận ra được khi phục vụ tha nhân, phục vụ những người đang cần đến tình yêu, sẻ chia là lúc đang làm việc ấy cho Chúa, và vì Chúa.

Chuyện kể về đợt thiện nguyện của các bạn trẻ Tân Bắc không biết bao giờ mới hết, có những cảm nhận có thể viết ra thành lời, cũng có những cảm nhận chỉ có thể dùng trái tim yêu thương và cảm thông mới có thể hiểu thấu. Đó là chưa nói đến những lúc cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau tham dự thánh lễ buổi sáng, những giờ kinh ngắn gọn buổi tối, cùng nhau nấu nước xông, cùng nhau ăn bữa cơm như một gia đình thứ hai, chăm sóc cho nhau trong lúc không khỏe, nấu cho nhau những chén cháo trắng lúc nửa đêm… và còn nhiều thật nhiều những lần ngồi tâm sự với nhau chuyện quá khứ, hiện tại, cùng với những tiếng cười vô tư của một tuổi trẻ trong vắt.

Dẫu biết rằng khi đến tuyến đầu sẽ vất vả, sẽ gặp khó khăn cả về thể xác lẫn tinh thần, có khi còn nguy hiểm, nhưng với tinh thần Kitô giáo, luôn hy sinh và phục vụ, chúng tôi vẫn đi và vẫn sẽ tiếp tục đi để phục vụ. Dù là nơi nào, hoàn cảnh như thế nào, thì mỗi người trong đoàn đều tìm cho mình được niềm vui, sự hăng hái, với lời hứa đầy yêu thương của cha chánh xứ Tân Bắc: “Các con cứ đi, Cha sẽ luôn là hậu cần tốt nhất về vật chất, và giáo xứ sẽ luôn đồng hành với các con bằng giờ Lòng Thương Xót Chúa vào 15g hằng ngày”.

Lm Giuse Nguyễn Quốc Tỉnh và Đoàn thiện nguyện Giới trẻ Giáo xứ Tân Bắc

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Ngôi thánh đường tám mái tại Đồng Nai
Ngôi thánh đường tám mái tại Đồng Nai
Hiện diện tại vùng đất giáo hạt Túc Trưng, thuộc giáo phận Xuân Lộc, nhà thờ Tam Phú suốt hơn 65 năm qua vẫn sừng sững như một kiệt tác kiến trúc độc bản. Mỗi chi tiết, mỗi đường nét và hình dáng của công trình này đều mang một...
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Giữa nhịp sống hiện đại, khi nghề nghiệp thường được đo bằng thu nhập hay cơ hội thăng tiến, vẫn có những người âm thầm chọn một hướng đi khác: làm việc trong môi trường nhà đạo. Họ mang theo hành trang tri thức, chọn công việc trong tâm thế...
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Trong hai ngày 16 và 17.5.2026, tại Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao, giáo phận Phan Thiết đã tổ chức khóa tập huấn “Giáo dục giới tính cho thiếu nhi và thiếu niên”, quy tụ khoảng 200 tham dự viên gồm 60 linh mục trẻ, 30 nữ tu và 110 giáo...
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Trong bối cảnh của năm mục vụ 2025-2026 về chủ đề “Mỗi Kitô hữu là môn đệ thừa sai”, chương trình tập huấn “Cùng nhau xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai cho thiếu nhi và người trẻ hôm nay” do Ủy ban Loan báo Tin Mừng...
Sống điều đã học
Sống điều đã học
Hình ảnh những lớp giáo lý đông đúc vốn đã rất quen thuộc trong các giáo xứ, dễ đưa đến cảm giác yên tâm rằng việc đào tạo đức tin của thế hệ trẻ đang diễn ra vững vàng.
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ngày 6.5.2026, tại nhà thờ giáo xứ Đài Đức Mẹ Tân Hiệp, Ban Phát triển Con người toàn diện giáo phận Long Xuyên phối hợp với Ban Mục vụ Môi trường Tổng Giáo phận TPHCM đã tổ chức chương trình học hỏi về bảo vệ môi trường dành cho các...