Đầm ấm mái nhà sinh viên

Đầm ấm mái nhà sinh viên ENDM (Etudiantes Notre Dame des Missions - Sinh viên Đức Bà Truyền Giáo) là Lưu xá thuộc dòng Đức Bà Truyền Giáo (Thủ Đức, TPHCM), chọn bổn mạng “Thánh Tâm Chúa Giêsu”.

Mảnh vụn ký ức về gia đình tôi

Mảnh vụn ký ức về gia đình tôi Tôi may mắn được sinh ra tại Gò Thị, giáo phận Qui Nhơn, một giáo xứ cổ kính miền quê có truyền thống đạo đức lâu đời, có các thánh tử đạo, có nhiều ơn gọi tu trì : giám mục, linh mục và tu sĩ nam nữ.

Góp nhặt những ký ức Tết…

Góp nhặt những ký ức Tết… Định cư ở Mỹ từ lâu, nhưng năm nào tôi cũng ăn Tết ở quê nhà, trừ đâu năm đầu đặt chân đến quốc gia này và một lần khác nữa là hai cái Tết xa quê.

Hoài niệm khoai lang lùi tro bếp

Hoài niệm khoai lang lùi tro bếp Vùng trời bình yên đã trôi vào quá vãng, chỉ còn lại những hoài nhớ khắc khoải. Tôi lớn lên, rời nhà, hòa mình vào chốn phồn hoa đô hội đi xây dựng ước mơ

Lồng đèn

Lồng đèn Tôi thường trách ba mẹ không yêu thương tôi nhiều bằng các anh chị. Vậy mà một ngày gần Trung thu khi sắp bước qua bên kia đồi của cuộc đời, vô tình đọc được tản văn trong tờ tuần san, tôi chợt thấy mình vô cùng có lỗi với suy nghĩ như thế.

Rồi sẽ thấy nhớ con tem bưu chính

Rồi sẽ thấy nhớ con tem bưu chính Con tem đầu tiên được phát hành tại nước ta được ghi nhận vào năm 1863. Ngay cả vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, tem thư trong nước vẫn hoạt động mạnh mẽ, chuyển tải thông tin giữa các miền. Tuy nhiên, tem bưu chính giờ đây chỉ khơi lên những tiếc nuối.

Tình trầu, nghĩa cau

Tình trầu, nghĩa cau Ông bà ngoại tôi có thói quen ăn trầu cau. Đều là người giản dị trong lối sống nên vật dùng, đồ đạc của ông bà đều không nhiều.

Những căn nhà của Mẹ

Những căn nhà của Mẹ Mẹ tôi giờ đã già, suốt ngày chỉ nói về chuyện ngày xưa, giãi bày, luyến nhớ và dặn dò. Tôi thì hay ôn lại những năm tháng bên mẹ trong hành trình bôn ba lưu lạc mưu sinh, và thường nghĩ về những căn nhà của mẹ ở nhiều nơi chốn.

Phải chăng tình yêu không có tội?

Phải chăng tình yêu không có tội? Năm nay cháu gần 16 tuổi và bạn trai cháu 19, cả hai còn đi học. Người ta nói: tình yêu không có tội, vậy mà bố mẹ cháu giam lỏng cháu như phạm nhân chỉ vì cháu yêu sớm.

Dừa nước ơi!

Dừa nước ơi! Tuổi thơ tôi gắn liền với những con sông và những rặng dừa nước dài ngút mắt ở quê nội. Do phải đi làm ăn xa, cha mẹ đã gởi tôi ở nhà nội để việc học không bị ảnh hưởng.

Người thầy lớn

Người thầy lớn Mẹ tôi là cô giáo dạy văn cấp II. Tuổi thơ tôi đã trải qua nhiều kỷ niệm gắn với nghề của mẹ. Vùng ký ức đó thân thương đến nỗi khi lớn lên, mỗi lần nhớ về tôi lại thấy bồi hồi khó tả.

Những ngôi trường trong ký ức

Những ngôi trường trong ký ức Người ta nói đẹp nhất của đời người là thời học sinh, vì vậy ký ức đẹp nhất cũng là những tháng ngày đi học. Trong ký ức đó không thể thiếu vắng một góc sân trường hay một kỷ niệm đẹp về thầy cô, bạn bè…

Cuốn vở tập viết

Cuốn vở  tập viết Tình cờ một lần dọn nhà, tôi tìm được trong đống sách vở cũ của mình cuốn vở tập viết lớp Một. Lật giở từng trang giấy đã hơi ngả vàng, nhưng nét chữ vẫn còn nguyên vẹn, tôi thấy mình như đang sống lại những ngày ấu thơ.

Nhớ lắm bà ơi!

Nhớ lắm bà ơi! Chỉ cần nhắm mắt lại, từng hình ảnh của bà ngoại lại tràn ngập trong con – hình ảnh bà ngồi bên cơi trầu, móm mém nhai trầu, nụ cười tươi roi rói dù bà chẳng còn chiếc răng nào…

Lá thư ngỏ gửi anh cùi ở Samari

Lá thư ngỏ gửi anh cùi ở Samari Đám quần chúng ái mộ dãn ra thật nhanh. Một người đàn ông lao tới, quỳ mọp dưới chân Thầy Giêsu, chắp tay xá lia lịa, vừa khóc vừa nói nhệu nhạo.