Tấm gương của nhiều thế hệ trẻ

Trong số nhiều người khuyết tật vượt qua nghịch cảnh với nghị lực phi thường, tôi đặc biệt ấn tượng với thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, một người không xa lạ với nhiều thế hệ học trò và bạn đọc Việt Nam. Thầy là tác giả của 36 cuốn sách, trong đó cuốn tự truyện “Tôi đi học” đã gieo vào lòng người đọc, nhất là các bạn trẻ thông điệp “hãy biết nuôi dưỡng ước mơ và trường lớp cùng những lời dạy của thầy cô sẽ là nền tảng giúp ta vươn lên trong cuộc sống”...

Nhà thầy nằm trong một con ngõ trên đường Phan Huy Ích, phường 12, quận Gò Vấp, TPHCM. Mỗi lần đến thăm thầy, tôi đều được tặng sách, đó là những “đứa con tinh thần” của thầy. Khi thì là những sách câu đố về vạn vật, đem đến góc nhìn mới lạ với thế giới xung quanh, khiến người đọc không chỉ nhíu mày, nhăn trán mà còn “ôm bụng cười bò”; khi lại là những cuốn tâm lý giáo dục, monggiáo dục nước nhà ngày càng tiến bộ, các em học sinh phát triển tốt, đáp ứng yêu cầu của thực tiễn đời sống... Thật ngưỡng mộ! Mỗi lần như vậy, thầy đều trân trọng ký tặng, còn tôi đều tỏ sự khâm phục nhìn thầy dùng chân để ký. Ðiều này cho thấy ý chí cùng nghị lực và cả sức lực rất lớn nơi thầy, người đã dành cả đời cho sự nghiệp giáo dục, từng vinh dự nhận danh hiệu Nhà giáo ưu tú.

Tấm gương và sự tận tâm của thầy cho thấy nghị lực của một người vượt qua hoàn cảnh nghiệt ngã để vươn lên và đóng góp lợi ích cho cộng đồng. Nói đến thầy, nhiều người đều bày tỏ sự cảm phục. Những người học theo gương thầy Nguyễn Ngọc Ký vẫn kể câu chuyện: “4 tuổi, một cơn bệnh khiến thầy Ký bị liệt cả hai tay. Thương con, năm cậu bé Ký lên 6 tuổi, bố mẹ đưa vào lớp 1 với mong muốn con mình không thua kém những đứa trẻ khác. Ký rất buồn khi chỉ nghe cô giáo giảng bài mà không viết được như các bạn. Niềm khao khát được viết chữ đã buộc cậu nghĩ ra nhiều cách để viết cho bằng được. Thoạt đầu, cậu viết bằng miệng nhưng không thành. Thất bại! Một lần tình cờ nhìn thấy đàn gà bươi đất bằng chân, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: “Sao mình không dùng chân để viết?”. Thế là, ngày này sang ngày khác, cậu kiên trì dùng chân để tập viết. Trải qua ba tháng với nhiều phen bị chuột rút đau điếng, cậu đã tự viết được bài học trên chiếc manh chiếu nhỏ trải ở nền góc lớp. Kết quả, cậu không những viết thành thạo mà còn viết rất đẹp, trở thành học sinh giỏi trong nhiều năm liền”.

Từ năm 2010, thầy bị suy thận giai đoạn 5, mỗi tuần chạy thận 3 lần. Nhìn thầy dùng chân làm việc với máy vi tính, ai nhìn cũng không khỏi xúc động! Bằng nghị lực phi thường, ông tìm nguồn vui sống trên những trang viết và giao lưu cùng học sinh, bạn đọc...Ông dành tâm tình vào những trang tự truyện. Nếu “Tôi đi học” được viết vào năm 1970 thì đến tháng 7.2017, ông cho ra mắt tập sách “Tâm huyết trao đời”. Ðây là tập cuối của bộ hồi ký về cuộc đời ông và cùng với cuốn “Tôi học đại học” (xuất bản tháng 9.2013) thành một bức tranh hoàn chỉnh gởi đến người đọc cả nước. Tôi đi học kể về hành trình tập viết bằng chân của cậu bé Nguyễn Ngọc Ký từ lúc chưa học lớp một đến khi trưởng thành, cùng với sự nhắn nhủ: “Không đỉnh cao nào không kề cận bên ta, khi ta biết thắng mình mỗi phút giây qua. Và, không có gì ngày mai không đạt được nếu hôm nay ta biết học hết mình”.Còn Tôi học đại học lại là lời tri ân ngọt ngào gởi đến các thầy cô, bạn bè khoa Ngữ văn - Ðại học Tổng hợp Hà Nội, đến những miền đất sâu nặng nghĩa tình đã rộng vòng tay cưu mang ông trong suốt bốn năm học sơ tán với bao gian nan thử thách. Trong Tâm huyết trao đời, là những câu chuyện giản dị được kể một cách chân thật, sinh động,có sức hấp dẫn và lay động mạnh mẽ. Mỗi chương là một cánh cửa, mở ra không gian rộng lớn, bao la trong tình người, tình đời và biển rộng tri thức, khiến người đọc hiểu thêm về tâm hồn và triết lý sống của tác giả, một người cởi mở, khiêm nhường, giàu yêu thương, đầy khát vọng, nhiệt huyết, nhiều sáng kiến và quyết tâm, truyền cảm hứng cho các thế hệ hướng về tương lai tươi sáng.

Tôi nhớ mãi những câu thầy Ký chia sẻ: “Cuộc đời tôi bất hạnh khi liệt đôi tay nhưng tôi may mắn gặp được những người có tấm lòng cao thượng, những thầy cô, bạn bè văn chương, các học trò thân yêu và những người phụ nữ nhân hậu”. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, người thầy giáo này nhìn thấy cuộc đời vẫn đẹp, vẫn “may mắn” vì có sự yêu thương và thầy đã chuyển tải tình yêu thương ấy qua những trang viết…

VĨNH LỘC

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.